Buổi học đầu tiên của năm học cấp 3 kết thúc trong sự thê thảm, nó thất thểu bước ra khỏi lớp. Hôm nay nó đã bị đem ra làm trò cười … Tên khốn kiều Đình Nguyên , rồi mi sẽ sớm biết tay ta !
...
"Tiểu thư" Hân Hân mỗi khi tan học đều có 1 chiếc xế hộp sang trọng đợi sẵn ở cổng để đưa về nhà , nên nó và bảo Ngọc thường xuyên đi bộ về cùng nhau.
_ " Nè bà nội ! Hôm nay bà lạ lắm đó. Rốt cuộc là có chuyện gì vậy hả ??"
Nãy giờ đi đường chỉ có một mình nó độc thoại, còn nàng Bảo Ngọc tthif chỉ cúi đầu hút trà sữa , thỉnh thoảng lại như người mất hồn . Cuối cùng nó cũng không chịu nổi , điên tiết đập bốp 1 phát vào vai bà bạn.
_ " Hả ? …" Bảo Ngọc khẽ giật mình , mặt lại đỏ ửng.
_ " Bà làm tôi lo đó . Bà bị ốm rồi phải không ??"
Nó vội vàng đưa tay lên trán Bảo Ngọc . Không phải sốt , vậy thì là bị gì đây ?
_ " Không … tôi khỏe mà ."
Bảo Ngọc gạt tay nó ra, con nhỏ lúng túng một hồi lâu , sau đó mới chịu mở miệng:
_ " Tôi nghĩ tôi nên kể cho bà cái này …"
_ " Hả … chuyện gì vậy ?"
_ " Tôi … tôi …."
_ " Trời … Sao mà cứ cà lăm mãi thế ? Nói ra tôi xem nào !"
Nó sốt ruột la lên, cúi đầu hút 1 hơi trà sữa.
_ " Tôi … tôi thích Kiều Đình Nguyên !!"
_ " Phụt !!!"
_ " Ấy ! Bà không sao chứ ??"
Bảo Ngọc vội vàng vuốt lưng cho nó , còn nó thì sau khi phun sạch cái thứ ngon lành trong miệng ra thì ngồi xuống ho sặc sụa .
_ " Ặc ặc … Nhóc con ! Bà điên rồi ! Trên đời này thiếu gì con trai , sao lại đi thích cái tên trời đánh đó hả ??"
Lần này thì nó còn shock hơn cả vụ "nhắc bài" ban nãy , gào toáng lên với Bảo Ngọc, bất chấp những ánh mắt nhìn nó như nhìn "sinh vật lạ" của người đi đường.
_ " Tôi… tôi cũng không biết là tại sao nữa …"
Bảo Ngọc buồn rầu ngồi xuống chiếc ghế đá gần đó , nó cũng vội ngồi xuống theo.
_ " Nè … rốt cuộc là từ khi nào vậy ? Hân Hân có biết chuyện không ??"
_ " Làm sao tôi có thể nói cho Hân Hân chứ , nhỏ ta lắm mồm như vậy … Nếu như Đình Nguyên mà biết được chắc tôi chét vì xấu hổ mất !"
Bảo Ngọc lấy 2 tay che mặt , đau khổ cúi đầu xuống.
_ " Đừng lo ! Không ai nói thì hắn sẽ không biết được đâu . Tôi sẽ giữ bí mật dùm bà , ok ??"
_ " Cảm ơn bà …" Bảo Ngọc cảm kích nhìn nó.
_ " Được rồi , vậy bây giờ bà định thế nào ?"
_ " Tôi … tôi cũng không biết …"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!