Edit + Beta: Như Heo.
Bỏ qua chuyện phiền phức ban nãy, hai người từ tầng năm đi xuống trực tiếp ra quầy tính tiền, sau đó ra ngoài dùng cơm trưa.
Hoàng đế bệ hạ vẫn không hỏi Tống Tiêu muốn ăn gì, tự mình quyết định: "Đi nhà hàng Pháp."
Độc Cô Ám ngồi ở vị trí phụ lái, yên lặng móc trong túi ra một quyển sách nhỏ bìa màu hồng nhạt, cái này sáng sớm hôm nay hoàng thượng vứt cho hắn, bảo hắn nhớ kỹ mấy nội dung bên trong, nếu như hoàng thượng lỡ quên thì còn nhắc hắn.
Cuốn sách to chừng lòng bàn tay, trên đó viết mấy chữ rồng bay phượng múa, mở ra đến mục dùng bữa, bên trên viết lần đầu tiên hẹn người yêu đi ăn, tốt nhất nên chọn nhà hàng Pháp.
Tống Tiêu chưa từng ăn món Pháp, nhìn thực đơn trước mặt toàn là tiếng Pháp, không biết nên chọn cái nào mới phải.
"Một phần A, cho cậu ấy, cho tôi phần B." Ngu Đường dứt khoát gọi món.
"Qúy khách muốn dùng rượu gì trước bữa ăn ạ?" Anh trai bồi bàn mặc chiếc áo sơ mi tinh xảo, trên cổ áo còn buộc chiếc nơ nhỏ, cười thật ôn hòa.
"Lafite năm 82." Sổ tay có viết, nhất định phải uống rượu đỏ đắt tiền, nếu như đối phương uống say, còn có thể kiếm được lợi ích không tưởng.
"Xin lỗi quý khách, quý khách chưa thành niên không thể uống rượu, đổi qua nước trái cây có được không?" Anh trai bồi bàn cười híp cả mắt nói.
Tống Tiêu mím môi nhịn cười.
Ngu Đường cau cau mày: "Ngoại trừ nước trái cây còn có cái gì?"
"Còn có sữa chua."
"... Vậy lấy nước trái cây đi."
Phong cảnh trong nhà hàng này vô cùng thích hợp để hẹn hò, nhà hàng nằm trên đỉnh tòa nhà chọc trời, mỗi bàn ăn đều là một phòng riêng độc lập, ngoài cửa sổ nhìn ra chính là toàn cảnh thành phố rộng lớn. Bên trong nhà hàng còn có biểu diễn hòa tấu đàn dương cầm, nếu như thấp giọng nói chuyện, những bàn khác rất khó có thể nghe được.
Tống Tiêu nhìn nhà cao tầng bên ngoài san sát nhau, không khỏi cảm thán: "Không ngờ ngàn năm sau lại có nhiều biến hóa đến vậy."
"Ừ." Ngu Đường đáp một tiếng, chuyên chú nhìn Tống Tiêu.
Tống Tiêu quay đầu sang, hoàng thượng lại rũ mắt uống nước trái cây: "Cô phóng viên báo Thái Cực ngày hôm nay liếc mắt một cái đã nhận ra tớ, đây cũng không phải là chuyện tốt."
Ngu Đường lắc nhẹ cốc thủy tinh trong tay, nước chanh óng ánh lay động bên trong, phảng phất dường như thứ hắn bưng không phải một ly nước ép trái cây, mà là rượu tiên nước thánh trong cung đình: "Ba cậu làm trong nghành giải trí, một khi chuyện như vậy bắt đầu, chỉ sợ khó tránh khỏi."
Nói đến vấn đề này, Tống Tiêu cũng hơi ủ rũ: "Việc nhà nói ra chỉ khiến người ta chế giễu, nhưng nhà tớ lại mở "gánh hát", căn bản là để cho người ta nhìn..."
Nghe đến hai chữ "gánh hát", Ngu Đường nhất thời bị sặc nước trái cây, "Khụ khụ..." cầm lấy khăn lau khóe miệng, uống một hớp nước lọc, giương mắt nhìn vẻ mặt thành thật của Tống Tiêu, hoàng đế bệ hạ thở dài.
"Không sao cả, trẫm không chê ngươi," Ngu Đường đưa tay nắm chặt tay Tống Tiêu đặt trên bàn, nói một cách nghiêm túc, "Gã cho trẫm, thân phận của ngươi sẽ thay đổi."
Tống Tiêu chớp mắt mấy cái, đang muốn hỏi nhà hoàng thượng làm cái gì, món ăn nguội đã được bưng lên.
Theo thói quen ăn không nói cười ngủ không nói mớ, Tống Tiêu không tiếp tục nói nữa, bắt đầu chuyên tâm dùng bữa.
Hoàng thượng gọi cho Tống Tiêu phần A, món ăn chính là tôm hùm, ăn rất ngon, Tống Tiêu ăn thật vui vẻ.
Trong lúc ăn cơm, Tống Tử Thành có gọi một cuộc điện thoại, hỏi Tống Tiêu đang làm gì, biết y đang đi mua sách và dùng bữa với bạn cùng lớp, cho nên không hỏi gì nhiều, chỉ căn dặn Tống Tiêu không cần để ý tới phóng viên.
Tống Tử Thành để điện thoại xuống, xoa xoa mi tâm.
"Đoàn làm phim điện ảnh vừa mới gọi điện tới, biểu thị rõ ràng bọn họ không cần Khâu Minh Diễm nữa, bọn họ đồng ý trả phí bồi thường vi phạm hợp đồng." Người đại diện của Khâu Minh Diễm nhanh chóng báo cáo tiến độ công tác của cô ta.
"Tối hôm thứ sáu người phụ trách mỹ phẩm Lôi Nhã cũng thông báo chúng ta chuẩn bị giải trừ hiệp ước phát ngôn, không những vậy còn muốn dựa theo dự tính tổn thất yêu cầu chúng ta bồi thường chi phí phát ngôn đã chi trả." Người của phòng quảng cáo đặt một phần văn kiện thông báo trước mặt Tống Tử Thành.
"Boss, phương pháp ổn thỏa nhất bây giờ chính là cho đóng băng Khâu Minh Diễm, bây giờ cả giới truyền thông đều đang sôi sùng sục, căn bản không thể bưng bít được nữa đâu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!