Cung điện náo loạn, thái y hối hả chạy đến cứu chữa.
Khi ta mở mắt ra, một bóng người cao lớn đã phủ xuống trước mặt.
To thật.
Đói quá.
Ta thật sự rất muốn bò qua bú sữa.
Nhưng hiện tại ta chỉ là một đứa trẻ sơ sinh yếu ớt mới vài ngày tuổi.
Sở Diệp vừa đuổi hết đám thái y và cung nhân định xoa bóp kích sữa ra ngoài.
Sau đó, ánh mắt hắn chạm vào ta.
Ta chớp mắt nhìn hắn, bật ra một tiếng "oa", rồi nở nụ cười.
Sở Diệp lạnh mặt nhìn ta một hồi lâu, giọng đầy chán ghét:
"… Cười ngu ngốc."
Ta hé miệng cười, dù trẻ sơ sinh thì làm gì có răng.
Sau đó ta đổi sang vẻ mặt đáng thương, nhìn hắn.
Rồi lại liếc sang ngực hắn.
Tiếp tục oa oa mấy tiếng, phát ra những âm thanh vô nghĩa, trông vô cùng tội nghiệp.
Sắc mặt Sở Diệp lập tức đen lại, cuống cuồng đưa tay che ngực.
Ta có chút thất vọng.
[Hệ thống: Ngươi thất vọng cái gì chứ?! Mau lo giữ mạng đi, sinh mệnh ký chủ đang tụt nhanh đấy!!]
[Ta đã dốc hết sức để bán manh rồi, có vẻ hắn không ăn chiêu này thật.
Haiz, hệ thống à, chắc phải hẹn gặp ngươi ở thế giới sau thôi.]
[Hệ thống: Ngươi thôi đi! Uống đại sữa đi! Nhất định phải là của bạo quân sao?!]
Không đạt mục đích thì ta tuyệt đối không bỏ cuộc.
Chuột chuỗi ta đây còn chưa chịu rửa tay đâu.
Có người vội vã bế ta lên, miệng còn lẩm bẩm "xấu như quỷ" đầy chán ghét.
Nhưng điều đó không cản được bản năng.
Ta há miệng, trực tiếp bú.
Chụt chụt chụt.
Cơ thể người đang bế ta lập tức cứng đờ.
Cánh tay ôm ta khẽ siết lại, dường như muốn ném ta đi.
Nhưng miệng ta vẫn bám chặt, tiếp tục uống sữa không buông.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!