Chương 3: (Vô Đề)

Giữa thai kỳ, hắn bắt đầu béo lên, bụng nặng như đeo đá, ngủ cũng khó thở.

Cuối thai kỳ, chân tay sưng phù, cơ thể phình to.

Đế vương mỹ nam năm nào không còn dấu tích.

Bụng to như quả dưa, đi lại phải đeo đai đỡ.

Đến lúc đủ tháng, hắn chỉ có thể nằm trên giường.

Hệ thống hỏi ta:

[Ký chủ, vì sao ngài lại để hắn khổ như vậy? Không sợ hắn hận hơn sao? Nhỡ sinh ra liền giết ngài thì sao?!]

Ta đáp:

[Ngươi biết vì sao từ xưa đến nay mang thai luôn là xiềng xích của mẫu thân không?]

[Hắn vì sao giết con không chớp mắt?]

[Vì hắn là hoàng đế. Muốn con lúc nào cũng được. Có vô số phi tần sinh cho hắn.]

[Các ngươi còn muốn biến hắn thành nô nữ nhi, lại để hàng đống hoàng tử công chúa tranh sủng trước mặt hắn?]

[Thất bại là đúng. Vì ngươi không phải duy nhất.]

[Vậy nên, để hắn tự sinh một đứa, thử xem.]

Mười tháng thai nghén.

Đến lúc sinh, Sở Diệp tưởng đã kết thúc.

Nhưng đau đớn thật sự mới bắt đầu.

Hắn gào thét suốt một ngày một đêm.

Cuối cùng, tiếng trẻ con khóc vang lên.

"Chúc mừng bệ hạ! Là tiểu công chúa!"

Sở Diệp lập tức ngất đi.

Khi tỉnh lại, hắn khàn giọng:

"Cái nghiệt chủng kia đâu rồi… mang lại đây."

Lý công công run rẩy bế ta tới.

Sở Diệp nhìn ta, mặt co giật.

"Sao lại xấu thế?!"

"Bệ hạ, trẻ sơ sinh đều vậy, vài ngày sẽ đẹp hơn."

Sở Diệp nhìn chằm chằm ta.

Gương mặt đầy giằng xé.

Cuối cùng phất tay cho bế đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!