Chúng cung nhân hoảng hốt, lập tức lao vào.
Chỉ thấy bạo quân đang nôn đến trời đất quay cuồng.
Thái y viện viện sứ năm nay đã sáu mươi tuổi, là lão thủ lâu năm, y thuật tinh thông.
Vừa bắt mạch xong cho Sở Diệp, mồ hôi lạnh đã ướt đẫm lưng áo, tay run không ngừng.
"Thần… thần…" lắp bắp mãi không nói trọn câu.
Sở Diệp sắc mặt trắng bệch, dựa vào long sàng, nghiêng mắt nhìn hắn:
"Rốt cuộc trẫm bị gì? Nói!"
Viện sứ lau mồ hôi:
"Thần có lẽ mắt kém rồi… hay là để các thái y khác cùng xem thử…"
Nửa canh giờ sau, hơn nửa thái y viện quỳ kín dưới đất, vo tay như kiến, thì thầm bàn tán.
Sở Diệp càng nghe càng bực, tiện tay ném chén trà thẳng vào mặt viện phán.
"Một lũ phế vật! Đến bệnh cũng không chẩn ra? Không nói được thì kéo hết ra ngoài chém!"
Dưới áp lực sinh tồn, cả đám run rẩy đồng thanh:
"Bệ bệ bệ bệ hạ… đây là hỉ mạch ạ!!"
Cả đại điện lặng ngắt.
Sở Diệp bóp nát chén trong tay.
"Vô lý! Trẫm là nam nhân, sao có thể mang thai?!"
Sở Diệp không tin, bí mật gọi thêm thái y và thầy lang dân gian đến bắt mạch.
Kết luận giống nhau.
Hắn thật sự đang mang thai.
Triệu chứng cũng trùng khớp, mỗi ngày đều nghén, cơ thể nặng dần.
Giống như thật sự có một đứa con trong bụng.
Sở Diệp tức đến mặt trắng bệch, lập tức ra lệnh bào chế thuốc phá thai, loại không tổn hại long thể, chỉ giết thai.
Nhưng thuốc phá thai vốn đã hại người.
Trước kia hắn tùy tiện ban cho phi tần, không quan tâm họ đau thế nào.
Bây giờ thì hiểu rồi.
Đan dược mang thai của hệ thống đúng là mạnh như bug, không thể phá.
Sở Diệp uống liền mười mấy thang thuốc, đau đến chết đi sống lại.
Ta không hề bị ảnh hưởng.
Thậm chí còn tung tăng bật nhảy trong "t* c*ng" hắn, giẫm giẫm giẫm trả đũa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!