Sau khi ổn định triều cục, trong cùng năm, Sở Diệp hạ chiếu:
"Tam hoàng nữ Sở Thần, trời ban trí tuệ, có tài trị quốc, sáng suốt phá gian, quả quyết định đại cục.
Là phúc của xã tắc, không phải tư tâm của trẫm.
Nay thuận thiên ý, lòng dân, sắc phong làm Hoàng Thái nữ, ban Kim sách Ngọc tỷ, nhập Đông Cung."
Bách quan quỳ lạy tung hô.
Ta quỳ nhận kim sách và ngọc tỷ từ tay Sở Diệp.
Hắn đỡ ta dậy:
"Ngẩng đầu lên, Sở Thần. Đây là giang sơn của con."
Ta ngẩng đầu, cùng hắn đứng sóng vai nhìn xuống triều đình.
Sau khi trở thành Hoàng Thái nữ, thừa tướng và đại tướng quân ngày nào cũng tranh nhau hoàng phu cho con trai mình.
Sở Diệp phất tay:
"Cho cả hai vào."
Hai người vui mừng chưa kịp bao lâu đã nghe tiếp:
"Đợi Thần Thần kế vị rồi hãy cưới."
Tin vừa truyền ra, Lý Dao lập tức chạy tới mai mối cho ca ca.
"Điện hạ, hay chúng ta kết thân hai nhà luôn đi. Nhà ta đánh trận cho người, ca ca ta thì vào hậu cung cho người, quá hợp còn gì."
Tạ Duẫn lập tức cắt ngang:
"Lệnh huynh năm nay còn phải khoa cử."
Lý Dao bị chặn lại, ta lại nói:
"Tiền triều hậu cung cùng dùng người, có gì không tốt."
Tạ Duẫn cứng người.
Đêm đó, hắn mặc y phục mỏng tiến vào tẩm điện, ánh mắt đỏ lên:
"Họ được, thần không được sao?"
Ta còn chưa kịp phản ứng thì Sở Diệp đã xuất hiện, trực tiếp đuổi hắn ra ngoài.
Sau đó Sở Diệp ngồi xuống nói chuyện nghiêm túc với ta.
Hắn lo ta mang thai, lo ta tổn hại thân thể.
Ta bình thản nói, chuyện đó không cần lo.
Vì ta là thiên tuyển chi nữ, chỉ khiến người khác mang thai thôi.
Sở Diệp sững lại:
"Vậy năm đó trẫm mang thai cũng là do con sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!