Không cần lấy lòng, không cần hoàn hảo, vì vốn dĩ đã là "con".
Sau khi được thả, ta tiếp tục chiến tranh lạnh với Sở Diệp.
Ban đầu hắn tức đến phát điên, quay lại bản chất bạo quân:
"Trẫm là phụ hoàng ngươi! Là hoàng đế! Trước là vua sau mới là cha! Đồ nha đầu chết tiệt, ngươi làm cái mặt gì đó! Ngày mai trẫm chém ngươi!"
Nói xong liền bỏ đi.
Cung nữ và ám vệ khuyên ta đi xin lỗi.
Ta cũng thấy hợp lý, định hôm sau đi làm nũng.
Nhưng đêm đó, Sở Diệp lại tới.
Hắn ngồi trên giường, khóc.
"Lúc mang thai con… cực khổ thế nào…Mười tháng không ngủ trọn giấc…Lúc sinh con suýt chết… một ngày một đêm mới sinh xong…"
Hắn vừa nói vừa khóc.
"Lúc con không chịu bú, là ta tự cho bú…Từng chút nuôi lớn con… giờ lại thành thứ khiến người ta tức chết…"
Ta đứng sững.
Mặt ta cũng ướt.
Ta luôn coi đây là nhiệm vụ, chưa từng thật sự cảm nhận.
Nhưng nếu sinh con lại khổ đến vậy…
Mẹ ơi, sao lại bỏ con.
Sao sinh con ra rồi lại để con chịu tất cả.
Sở Diệp ôm ta:
"Bảo bối, sao con lại không cần mẹ nữa…"
Ta cũng ôm hắn khóc.
"Mẹ ơi…"
Một khởi đầu hoang đường, nhưng lại mở ra lần đầu tiên ta chạm tới thứ gọi là tình mẫu tử.
Hệ thống bắt đầu lo lắng, liên tục báo tin về việc Sở Diệp sủng các hoàng tử công chúa khác.
[Hệ thống: Ký chủ xong rồi, ngươi sắp thất sủng rồi!]
Ta không để ý.
Ta đang xem tấu chương Hoàng Hà vỡ đê, cùng Tạ Duẫn bàn cách trị thủy.
Ta nhắn lại:
[Hắn là phụ thân của họ, yêu con là bình thường. Ngươi thử xem có ai khác được vào thư phòng của hắn không.]
[Ngươi chỉ nhìn bề ngoài của sủng ái.]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!