Sáng ngày hôm sau, khi trời còn chưa sáng hẳn, Hạ Nguyệt đã chuẩn bị quần áo tươm tất, tóc chải gọn gàng. Nàng đợi đến khi một cung nữ bước vào Lục viện dẫn nàng đến thỉnh an Thái hậu. Hôm nay là ngày đầu tiên nàng vào cung. Tuy đã từng ở trong cung nhưng cảm giác lạ lẫm vẫn bủa vây nàng... vì lúc trước là nàng bị nhốt trong lãnh cung, còn bây giờ, là nàng được tự do. Công việc của nàng khá là đơn giản, hàng ngày đều đến thỉnh an Thái hậu, bên cạnh chăm sóc, bảo vệ cho Người.
Vốn nói là cung nữ nhưng nàng thấy công việc này giống y tá kiêm luôn vệ sĩ riêng cho Thái hậu lắm a ~ Thái hậu vốn từ trước rất yêu quý Hạ Nguyệt, khi biết nàng chết, đã buồn đến mức lâm bệnh nặng mấy tháng. Giờ đây, hắn tìm được một người có tướng mạo y hệt, biết y thuật, võ công lại phi phàm. Hắn làm sao có thể bỏ lỡ cơ hội này chứ ? Nàng đi theo cung nữ đó đến Lục Hoa cung. Vừa vào cung, nàng thấy Thái hậu ngồi uống trà, bên cạnh còn có hai tì nữ. Vừa thấy nàng, đáy mắt bà ấy không khỏi ngạc nhiên cùng vui mừng.
- Tham kiến Thái hậu nương nương!
- Nàng hành lễ
- Miễn lễ. Mau! Ngươi mau đứng lên đi! Ta nghe Thần nhi kể hết rồi! Có phải ngươi là Lan Hoa không?
- Vâng, chính là tiểu nữ!
- Aiyo aiyo, ta nghe Thần nhi kể, cũng không ngờ ngươi lại giống Hạ Nguyệt đến vậy!
- Thái hậu mỉm cười, ánh mắt lộ rõ vẻ phấn khích
" Thì tôi chính là Hạ Nguyệt mà! Không giống sao được!"Nàng thầm nghĩ, ánh mắt chua xót nhìn Thái hậu, có lẽ bà ấy không biết được rằng nàng đã chết như thế nào... Mà nàng vừa nghe Thái hậu nhắc tới Thần nhi... là tên Hoàng thượng đó ư? Nàng phải gặp mặt hắn một lần chứ! Về cổ đại hơn một năm rồi, ai nàng cũng nhớ mặt nhờ kí ức của Hạ Nguyệt, duy chỉ có tên này, haizzz...
- Ta còn nghe ngươi biết y thuật phải không?
- Vâng!
- Vậy ngươi xem, ta bị bệnh gì rất hay bị chảy máu cam, da hay bị bầm tím, đôi lúc nổi mẩn đỏ rất ngứa
- Vừa nói, Thái hậu vừa đưa tay cho nàng xem những vết mẩn đỏ trên tay
- Nương nương, có phải ban đêm người rất hay khó ngủ không ạ?
- Phải! Làm sao ngươi biết?
- Tiểu nữ thấy nương nương chỉ bị nóng trong người. Vì mùa này khô nóng, nương nương uống ít nước, hơn nữa các món ăn trong cung quá nhiều đạm khiến gan của nương nương bị nhiệt.
- Vậy... bệnh này có chữa hết không?
- Nương nương yên tâm, người chỉ cần dùng đan bì, trạch tả, hoài sơn, phục linh, thục địa. Mỗi ngày sắc uống với nhau là được.
Thái hậu lập tức sai Thái y sắc thuốc, mỗi ngày đều uống. Mỗi bữa cơm của Thái hậu, cũng là do nàng đích thân chuẩn bị. Quả nhiên hơn hai tuần sau, bệnh bà khỏi hẳn. Thái hậu rất mến nàng, tặng nàng biết bao trang sức, y phục đẹp. Một buổi sáng, nàng đi dạo trong Ngự hoa viên cùng Thái hậu:
- Lan Hoa, ngươi xem, bệnh của ai gia đã khỏi hẳn rồi! Quả như lời đồn đại không sai, lần này ngươi lập công rất lớn!
- Tiểu nữ không dám...
Thái Hậu nhìn nàng mỉm cười, bỗng một toán thị vệ đi đến:
- Thỉnh an Thái hậu nương nương!
- Kim Liên vừa nhìn Thái hậu.
- Miễn lễ! Hoàng hậu, con cũng dạo Ngự hoa viên à?
- Vâng!
- Kim Liên vừa trả lời, vừa mỉm cười nhìn nàng.
Trong mắt mọi người, Kim Liên là một mỹ nhân, tài đức vẹn toàn, thông minh hiền dịu. Nhưng có ai biết được rằng, sau lớp mặt nạ giả tạo đó, là một con người mưu mô khó đoán cơ chứ! Nàng nhìn Kim Liên, trong lòng không khỏi căm thù, nhưng miệng vẫn nở nụ cười gượng gạo. Hạ Nguyệt chết như thế nào, bị ả ta hại thành ra thế nào, nàng đều biết rõ!
- Đây là Lan Hoa, người đã chữa bệnh cho ai gia. Hai ngươi cứ từ từ nói chuyện, ai gia đi trước.
Nói rồi, Thái hậu cùng toán thị vệ kia về Lục Hoa cung nghỉ ngơi. Bây giờ chỉ còn nàng và Kim Liên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!