Hoàng thượng cứ ở bên cạnh nàng suốt, nàng nói mãi hắn mới chịu rời đi. Hạ Nguyệt đang nghỉ ở trong cung, đột nhiên nghe tiếng ồn ào bên ngoài. Nàng hỏi a hoàn bên cạnh:
- Bên ngoài có chuyện gì?
- Bẩm nương nương, nô tì cũng không biết, để nô tì ra ngoài xem sao...
A hoàn kia còn chưa đi ra khỏi ngưỡng cửa thì tên công công hớt hải chạy vào:
- Nương nương! Chuyện lớn rồi....!
- Chuyện g...
Nàng chưa kịp hỏi thì một đám người đi vào:
- Bẩm nương nương, mời người đi theo chúng thần một chuyến!
Nghe Thái hậu triệu mình vào cung, nàng cảm thấy bất an, có chuyện gì sao? Nghe nói có người trúng độc...
Nàng vừa đến tẩm cung của Thái hậu, Hạo Thần, Thiên Ngôn cũng ở đây. Thái hậu ra lệnh, các quan thần đều lui xuống, lúc này nàng mới phát hiện ra tiếng khóc nỉ non phát ra từ người ngồi trên giường. Ngạc nhiên hơn khi người đó là Kim Liên. Kim Liên vừa thấy nàng, liền ai oán khóc than:
- Hoa muội, sao muội lại làm vậy, huhu...
Hạ Nguyệt còn chưa kịp hiểu ra thì bị một cái tát như trời giáng. Thái hậu ánh mắt phẫn nộ nhìn nàng. Hạ Nguyệt cảm thấy má nóng rát, đỏ ửng. Đầu còn ong ong
- Ta thấy ngươi vì giúp ta chữa bệnh, hơn nữa lại giống Hạ Nguyệt, nên mới lập ngươi thành Thục phi, không ngờ bây giờ ngươi lại đối xử với chúng ta như vậy! Ngươi có biết vì ngươi mà Hoàng hậu không thể sinh con được nữa...
- Thái hậu chua xót nói
Nàng nhìn Kim Liên, không lẽ cô ta giở trò?
Thái hậu thấy nàng im lặng, cho rằng là do nàng làm, liền tức giận vung tay, Hạ Nguyệt nhắm chặt mắt, nhưng sao không thấy đau? Nàng khẽ mở mắt, Hạo Thần nắm cổ tay Thái hậu ngăn cái tát kia. Thái hậu giận run người, chỉ vào mặt nàng:
- Thần nhi, nó đã làm sai mà con còn bảo vệ nó ư?
- Mẫu hậu, chuyện gì cũng phải điều tra rõ ràng, không nên vội đổ tội cho nàng ấy!
Hạo Thần xem ra là người bình tĩnh nhất, hắn đột nhiên nhìn ra cửa, rồi quay sang Thái hậu:
- Nhi thần đã cho người đến điều tra.... Vào đi!
Hạo Thần vừa nói, một thân ảnh bước vào. Gương mặt yêu nghiệt này, phong thái này... Đây... đây chẳng phải là Tề Bạc sao?
- Thần xin bái kiến Hoàng thượng.
Không sai! Người đang đứng trước mặt nàng là Tề Bạc. Hạo Thần cười cười, đáp lễ:
- Ái khanh miễn lễ!
Hạ Nguyệt sau khi từ khu rừng kia trở về, đã nghe mọi người kể lại, lúc nàng bất tỉnh, Hoàng thượng và Bạch thái y đưa nàng về, sau này nàng mới biết Tề Bạc là Bạch thái y. Nàng còn nghe nói từ nhỏ quan hệ của hai người( ý là anh Hoàng thượng với Tề Bạc ấy) không được tốt.
Tề Bạc hôm nay không giống như người nàng gặp trong rừng, dáng vẻ nho nhã, thư sinh, mặt nạ trắng cũng đã gỡ xuống càng khiến cho gương mặt hắn lộ rõ vẻ yêu nghiệt =_=
Điều khiến Hạ Nguyệt ngạc nhiên không phải vì tên yêu nghiệt kia là Thái y, mà điều khiếnnàng ngạc nhiên là: Tại sao hắn lại giúp nàng?
Kim Liên kinh ngạc nhìn ca ca, miệng lắp bắp:
- Bạch... bạch thái y...
Trong cung, không ai biết Kim Liên chính là muội muội của Tề Bạc( Không cùng huyết thống đâu nhé!). Càng lại không biết, nàng và ca ca chính là bang chủ Hắc Xà. Tuy nhiên, từ khi biết ca trở về, hơn nữa lại muốn giúp đỡ Lan Hoa, nàng có phần lo lắng. Nhưng Kim Liên và Tề Bạc từ nhỏ đã thân nhau, vì vậy mà nàng ta cho rằng, Tề Bạc sẽ giúp đỡ mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!