Sáng hôm sau, sau khi tỉnh dậy, điều đầu tiên đập vào mắt Hạ Nguyệt chính là khuôn mặt phóng to của tên biến thái nào đó. Nàng suýt chút nữa là hét toáng lên. Nàng vội vàng nhìn y phục trên người, may quá vẫn còn. Rồi nàng quay qua liếc hắn. Nhưng phải công nhận khi hắn ngủ trông rất đẹp, đôi chân mày khẽ nhíu lại, mi dài rũ xuống, cổ áo ngủ bằng lụa trắng hở ra, lộ xương quai xanh trông rất quyến rũ, mới sáng sớm mà nhìn cảnh này khiến mặt nàng không khỏi đỏ ửng lên.
Nét mặt hắn lúc ngủ hoàn toàn khác hẳn, không còn là một người lúc nào cũng cười, mà là một người lạnh lùng. Mãi ngắm hắn mà nàng quên mất là nàng đang bị hắn vòng tay ôm lấy eo. Hạ Nguyệt nhăn mày, gì đây? Đây có được tính là bị sàm sỡ không? Vì không muốn cho các cung nữ kia biết, nàng im lặng định bước xuống giường rời khỏi phòng , dù gì tuần sau nàng cũng thành Thục phi, nếu để mọi người biết nàng ngủ cùng nam nhân khác thì thanh danh nàng còn đâu? Hạ Nguyệt gỡ tay hắn ra khỏi eo mình, nhưng tay hắn làm gì mà nặng thế không biết. Hết cách nàng liền cắn mạnh một cái vào bàn tay hắn:
- A! Đau! Mới sáng sớm mà nàng làm gì thế ta nương tử?
- hắn nhíu mày nhìn nàng, trên bàn tay hắn xuất hiện một dấu răng đỏ ửng. Hôm qua vì nàng cứ nói mớ mãi nên hắn mới nằm kế bên ôm nàng vào lòng chỉ vì sợ tối nàng mộng du lại đi lung tung rồi leo lên nóc nhà mất!
- Câu này ta hỏi ngươi mới đúng, hôm qua ngươi đã làm gì ta?
- nàng vừa nói vừa nhảy khỏi giường, đứng cách xa hắn, đưa tay che trước ngực làm vẻ mặt phòng thủ
Thấy dáng vẻ xù lông đáng yêu đó của nàng, Hạo Thần không khỏi phì cười. Nhưng hắn nén cười, cố tình làm vẻ mặt uất ức trêu nàng:
- Ai da, oan cho ta quá, là nàng chủ động mà
~
- Ta... ta... có sao?
- Rõ ràng hôm qua ta định đến xem nàng thế nào thì thấy nàng đã ngủ. Ta định đi về thì nàng lại kéo tay ta lại, rồi còn không cho ta đi, nàng còn trèo lên người ta, còn...
- Thôi... thôi đủ rồi, rõ ràng ta chỉ là một nữ nhi yếu đuối làm sao... làm sao có thể "làm ấy ấy" chứ!
- Hạ Nguyệt ấp úng
- Nàng biết đó, ta cũng cự tuyệt dữ dội lắm, mà làm sao thắng được nàng, nàng còn cắn ta nữa này!
Nói rồi, hắn đưa vai áo xuống, trên vai hắn xuất hiện một vết răng hồng hồng. Là nàng đêm qua chẳng biết mơ thấy gì mà cắn hắn ra nông nỗi này, mà giờ nó lại thành bằng chứng tố cáo nàng cường bạo hắn.
-...
"Là ta làm thật sao" Nàng khóc thầm trong lòng, bây giờ lỡ "thịt" con nhà người ra rồi, bây giờ làm sao đây?
- Nàng làm cho ta không thành thân được này, nàng tính sao đây?
- Ta... ta sẽ chịu trách nhiệm!
- Bằng cách nào?
- Ta... ta... Vậy ngươi muốn ta làm sao?
- Nàng gả cho ta! Lấy thân đền bù
- Tất nhiên là không được!
- Hửm? Nàng muốn ta kể chuyện này cho Thái hậu nghe?
- hắn nhướng mày
- Không... không được, tuần sau ta thành Thục phi rồi, sao lại gả được cho ngươi?
- Yên tâm, chỉ cần nàng đồng ý, ta sẽ bẩm báo với Hoàng thượng!
- Ta... ta...
- Xem như đồng ý nhé! Ta đi đây!
- Ơ...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!