Chương 11: Âm Mưu

- Bởi vì Hoàng thượng thích nam nhân!

Hạo Thần ngơ mặt, vài phút sau, hắn mới hiểu nàng nói gì. Nàng nói hắn thích nam nhân sao?

- Ai nói với nàng hắn thích nam nhân ?

- Chuyện này ai cũng biết mà, ngươi không biết sao?

"Chắc chắn là do tên Chu công công nhiều chuyện lan tin chứ không ai khác, chỉ có tên đó mới biết ta hay đến phủ của Thiên Ngôn, lần này hồi cung ta sẽ cho hắn biết tay!"

Hạ Nguyệt thấy hắn thất thần, vội lên tiếng:

- Này! Ngươi không sao chứ? Sốc lắm phải không? Vậy mà ta phải thành thân với người như vậy đấy! Nghe nói đẹp trai lắm nha, vậy mà thích nam nhân... À chưa hết đâu, nghe nói Hoàng thượng còn chưa đến tẩm cung của phi tần nào, rất nghi ngờ đó... bla... bla... bla

Hạ Nguyệt cứ thao thao bất tuyệt mà không hề hay biết kế bên nàng có một cái núi lửa sắp phun trào. Nàng càng nói, mặt hắn càng đen.

Hắn không chịu được nữa, quay lưng đi về chính điện. Hạ Nguyệt vẫn không chịu buông tha cho hắn, gọi với theo:

- Này! Ngươi đi đâu đó, ta còn chưa có nói xong...

Hắn quay lại, nhìn nàng bằng ánh mắt " viên kẹo". Xung quanh hắn toả ra sát khí khiến Hạ Nguyệt lo sợ. Chết rồi! Có khi nào tên kia bẩm báo với Hoàng thượng nàng mắc tội khi quân không, nói xấu Hoàng thượng nãy giờ. Nàng không muốn bị chém đầu đâu a~ Nàng còn yêu đời lắm. Nghĩ vậy, nàng liền mở miệng ngọt ngào:

- À à.. nãy giờ tiểu nữ chỉ nói đùa thôi, đại nhân rộng lượng sẽ tha thứ cho tiểu nữ hèn mọn này mà không đi bẩm báo với Hoàng thượng chứ?

- Nói đùa?!! Ừ thì ta sẽ suy nghĩ lại...

- Thật không? Ngươi sẽ suy nghĩ lại?

- Thật! Ta suy nghĩ lại xem có nên đi bẩm báo ngay bây giờ không hay là để ngày mai hẵng nói... dù sao thì đó cũng là một lời nói đùa của nàng... chắc Hoàng thượng không để ý đâu nhỉ?

- Rốt cuộc ngươi muốn ta sống sao đây!

- Muốn ta không nói?

Hạ Nguyệt: *Gật đầu *

- Vậy làm theo lời ta.

Nói rồi, hắn chỉ tay vào má mình. Sao!? Tên này muốn nàng hôn hắn? Không được nha! Mà dù sao đỡ hơn bị chém đầu, thôi thì hôn hắn có một cái nàng cũng chẳng mất gì, nàng ấp úng nói:

- Một... một cái thôi á!

Hắn mỉm cười, cái mặt hắn phe phởn khiến nàng lúc này đây chỉ muốn tán cho hắn một cái. Cơ mà sao tên này cao thế nhỉ, làm nàng ngước nhìn mỏi cả cổ, nàng phải nhón chân lên hôn hắn. Hạo Thần biết điều cúi người xuống. Nàng nhắm chặt mắt, khi môi nàng sắp chạm má hắn, hắn bất ngờ quay đầu lại khiến môi chạm môi. Hạ Nguyệt mở to mắt đứng bất động. Một lát sau, hắn thả nàng ra. Ai kia đạt được mục đích của mình, vui vẻ đi về cung.

Sau khi hoàn hồn, nàng mới ý thức mình bị cưỡng hôn, nhìn trừng trừng nhìn bóng lưng hắn hét lên:

- Cái tên biến thái! Sao ngươi dám lừa ta!!!!!!!!!!!!

o0o-----------------------

Hai ngày sau, tại Đông Hoa cung...

- Bẩm nương nương, hôm nay Hoàng thượng lại đến chỗ của Lan Hoa.

Một cung nữ bước vào, bẩm báo với một người phụ nữ đang ngồi uống trà.

- Vậy sao? Còn gì nữa không?

- Nô tì đã theo dõi cô ta, biết được Thái hậu nương nương có ý định lập cô ta thành Thục phi, Hoàng thượng lần này cũng không phản đối như những lần lập phi trước, một tuần sau sẽ là lễ phong phi chính thức.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!