Chương 96: (Vô Đề)

"Thái Hậu giá đáo!" Một tiếng nói cao vút vang lên. Đàm Văn Hạo mau chóng cất đi hết những tâm tình ban nãy và tỏ vẻ bình tĩnh thường gặp, tuy nhiên nét u buồn vẫn không thể giấu đi trong đôi mắt người.

"Bái kiến Thái Hậu." Y đứng dậy, hơi cúi người hành lễ, giọng điệu bình thản như không có chút tình cảm nào.

"Hoàng… Hoàng Thượng." Thái Hậu hơi run rẩy, người ngập ngừng như muốn nói gì đó rồi lại thôi, trong ánh mắt có vẻ đau lòng khôn xiết, cả sự hối hận, buồn bã, cũng như sự tuyệt vọng khó nhìn thấu.

"Hoàng Hậu sao rồi? Đã tỉnh dậy chưa? Nghe nói đã mời cả đại phu từ ngoài kinh vào, họ nói sao?" Thái Hậu cố gắng giữ bình tĩnh, bước chậm tới trước mặt Đàm Văn Hạo và dừng lại một chút, nhưng trước sau y đều không nhìn bà lấy một cái, bà đành chuyển sự chú ý của mình, nhìn sang phía Đỗ Hiểu Nguyệt đã gần như chết rồi, cất tiếng nói nhẹ bẫng.

Đàm Văn Hạo hơi mím môi, trong khoảnh khắc, y thực sự muốn vứt bỏ sự kiên trì trong lòng mà gọi bà một tiếng "

Mẫu hậu" như xưa, chỉ là… "Đã phiền Thái Hậu lo lắng, Hoàng Hậu rất khỏe, chỉ ngủ say thôi, rồi nàng sẽ tỉnh dậy!" Giọng nói mơ hồ dừng ở từ cuối cùng, sự không dám chắc trong lòng cũng lan tỏa, nàng rồi sẽ tỉnh lại, phải không?!

Thái Hậu bám chặt vào cây trượng hòng giữ cho cơ thể khỏi chấn động, mỗi câu mỗi tiếng "Thái Hậu" thực sự rất khó nghe, rất giống cái gai đâm vào tim. Tình trạng này đã diễn ra bốn ngày nay, từ hôm bà đích thân tới Ngự Phượng Các thăm Đỗ Hiểu Nguyệt, y đã không gọi một tiếng "Mẫu hậu" nào rồi! Khi y dùng ánh mắt cũng như giọng điệu xa lạ ấy để gọi hai chữ "Thái Hậu", bà liền biết rằng y nhất định đã biết chuyện đó rồi.

Mặc dù y chưa nói rõ hay bóc trần sự thật, dù y không tìm bà để chất vấn, bà cũng biết y sẽ không bao giờ gọi nàng là "Mẫu hậu" nữa! "Ta nghe nói Phương trượng của Cảm Hoa tự ở cách kinh thành chín mươi dặm là một vị cao tăng, có thể hóa giải rất nhiều chuyện kỳ quái. Hoàng Hậu mê man bất tỉnh như thế này chắc chắn là vì đã đụng chạm phải cái gì đó, thế nên ta đã mời Phương trượng đến… "

"Hoang đường! Nguyệt nhi chưa từng làm hại đến ai, sao có thể đụng chạm gì chứ? Kể cả có thứ gì muốn tới đây hại người thì cứ hại bất cứ người nào trong Hoàng cung chứ không nên hại Nguyệt nhi!" Đàm Văn Hạo lạnh lùng ngắt lời Thái Hậu, ánh mắt vốn u sầu đã hơi vằn tia giận dữ.

Thái Hậu hiểu Đàm Văn Hạo có ý ám chỉ, nhưng thật sự không còn lời nào để nói. Hoàng cung vốn chẳng phải nơi sạch sẽ gì cho cam. Sinh lão bệnh tử, oán giận hận hãi, âm mưu quỷ kế, câu tâm đấu trí. Thậm chí vì lợi ích cá nhân, anh em cũng có thể tương tàn! Nhưng không thể không nói rằng Đỗ Hiểu Nguyệt nàng làm người trong cung rất được, đám cung nhân đều không ngớt lời khen ngợi, nàng không gây chuyện sinh sự, không mồm mép miệng lưỡi, lại chẳng có hành vi hại đến ai.

So với đám phi tử cả ngày chỉ biết nghĩ tới những cách bát nháo hòng tranh sủng thì nàng quả thực quá sạch sẽ, sạch sẽ tới mức như thể nàng chỉ là một khán giả trong Hoàng cung này mà thôi, thân trong Hậu cung mà không nhiễm một hạt bụi trần!

"Hoàng Thượng nói sai rồi!" Một giọng nói mạnh mẽ có tám phần ảo diệu, lại giống như ánh mặt trời ngày đông thẩm thấu vào tận nội tâm.

Đàm Văn Hạo ngước mắt nhìn mới phát hiện một tăng nhân đã xuất hiện trong phòng từ bao giờ, nhìn qua thì y tầm khoảng năm mươi, mặt mũi thiện lương, quần áo sạch sẽ không dính bụi, bộ Phật y trên người như tỏa ra vầng hào quang nhàn nhạt bao lấy toàn thân y.

"Nhất Diệp bái kiến Hoàng Thượng." Nhất Diệp hành Phật lễ, giọng bình bình vẫn giữ vẻ ảo diệu.

Đàm Văn Hạo không nói cũng không có hành động gì, rồi trả lại Thái Hậu một lễ, nụ cười nhạt vẫn đọng trên mặt. Nhất Diệp cũng mặc kệ ánh mắt không hoan nghênh của Hoàng Đế, tự nói tiếp: "Mấy hôm trước, lão nạp thấy sao Thái Âm mờ nhạt thiếu sáng, nhắm mắt bói toán mới biết Hoàng Hậu gặp tai kiếp. Mặc dù lão nạp đã bảo vệ linh hồn của Hoàng Hậu bằng cách tạm thời giữ nàng trong hạt ám châu, chỉ là tâm trạng của nàng không ổn định, không có cách thoát ra."

"Ý của Phương trượng đại sư là Hiểu Nguyệt nàng đã…" Thái Hậu thấy khó hiểu.

"Hoàng Thượng, Thái Hậu chớ vội." Nhất Diệp mỉm cười, vô cùng cao thâm.

"Số mạng Hoàng Hậu đã định là như vậy thì đương nhiên không thể rời đi, dù nàng không thuộc về nơi đây thì số phận đã định rằng nàng phải tới đây, chỉ có điều… Ha ha, hết thảy cứ coi như là cơ duyên xảo hợp đi… Nếu giờ Tý đêm nay Hoàng Hậu vẫn không tỉnh thì nàng có thể sẽ ngủ mãi như thế này."

Mặc dù Đàm Văn Hạo không muốn nghe những lời "hồ đồ" của Nhất Diệp nhưng những lời đó lại như một sợi lông vũ chạm vào trái tim, khiến y hỏi theo tiềm thức

"Số mạng của nàng là gì? Cái gì gọi là nàng không thuộc về nơi này?"

"Phù Dung nghịch nước làm vỡ Long châu của Thất thái tử. Thất thái tử đòi Phù Dung bồi thường, Phù Dung sau khi thốt ra một câu "Châu thì không có nhưng người thì có một" liền xuống phàm trần. Thất thái tử cũng đi theo nhưng lại đi nhầm đường, Phù Dung đành vượt ngàn năm tìm đến." Nhất Diệp nói xong lại mỉm cười, hành một lễ rồi bước tới bên giường, giọng nói nghe càng thêm kỳ ảo: "Đã mắc nợ người ta tất phải hoàn trả; thứ gì nên là của ngươi, không cần cưỡng đoạt cũng sẽ thuộc về ngươi!"

Nói xong ông xoay người đi khỏi, vẫn yên lặng kỳ quái như lúc ông tới.

Đàm Văn Hạo và Thái Hậu còn đang mải suy nghĩ về mấy lời mông lung của Nhất Diệp thì chợt nghe thấy một tiếng "Ôi chao", hai trái tim cùng đập mạnh hơn và cùng nhìn về phía chủ nhân của tiếng nói ấy.

"Ôi!" Người nọ từ từ mở mắt ra, vừa lắc đầu vừa ngồi dậy, duỗi cái đốt sống cổ rồi vặn vặn, nhưng khi đầu quay về thành giường liền bắt gặp Thái Hậu và Đàm Văn Hạo không biết nên nói là đang kinh ngạc hay kinh hỉ. Sau 0,11 giây sững sờ, Đỗ Hiểu Nguyệt ngơ ngơ ngác ngác hỏi:

"Chàng… Thái… Sao Mẫu hậu và Hoàng Thượng lại ở đây thế này?"

Hỏi xong Hiểu Nguyệt mới giật mình nhớ ra mình phải lập tức xuống giường hành lễ. Nàng vừa xuống giường vừa thầm mắng Hồng Trù sao không gọi nàng dậy, hai vị lão Đại trong Hoàng cung tới mà nàng còn lăn ra ngủ! Nhưng chân chưa chạm đất đã đã bị người ta ôm xiết, chặt đến mức không thở được.

"Nguyệt nhi, thế là nàng đã tỉnh rồi!" Mấy phần thở than, vài phần kinh hỉ, lại vài hồi nghiêng ngóng, tất cả đều thu lại trong một câu nói ngắn ngủi. Thiên ngôn vạn ngữ lại không biết nên nói từ đâu.

"Tôi có chết đâu mà không tỉnh lại?" Đỗ Hiểu Nguyệt nhíu mày nhoẻn miệng, "Chàng buông tôi ra đi, tôi còn chưa thỉnh an Mẫu hậu!"

"À… Các con cứ tâm sự trước, Ai gia về cung đã." Thái Hậu hơi mất tự nhiên, trong mắt vẫn đầy vẻ kinh hỉ nhưng sự bối rối đã dần thay thế.

"Mẫu hậu… ui da, chàng thả ta ra đã nào!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!