Chương 94: (Vô Đề)

"Bệnh tình" của Hoàng Hậu Phỉ Á triều đã khỏi. Ngay ngày thứ hai Đỗ Hiểu Nguyệt về cung, tin tức này đã loan truyền khắp mọi ngóc ngách triều đình, thế là đến ngày thứ ba, các Quan phụ cũng như Cáo mệnh Phu nhân lũ lượt mang hàng đống lễ vật vào cung thăm hỏi vị Hoàng Hậu này.

Bận rộn đờ đẫn cả một ngày, tới tối muộn, Hiểu Nguyệt đã mệt đến mức ngả người nằm lên tháp xong thì không buồn cựa quậy, luôn mồm than thở làm Hoàng Hậu thực sự không phải là con người!

Đàm Văn Hạo bước vào Ngự Phượng Các thì thấy Đỗ Hiểu Nguyệt như đang đấu tranh tư tưởng, mắt nhắm mắt mở nằm trên tháp. Y vuốt ve thật khẽ khuôn mặt nàng, nói một cách cực kỳ thương tiếc và đau lòng: "Nguyệt nhi, mệt rồi thì ngủ đi!" Trước kia nàng không bao giờ chịu gặp mấy người đó, hôm nay thì bận bịu cả ngày, thật làm khó nàng rồi.

"A!" Đầu tiên là Hiểu Nguyệt tóm lấy bàn tay đang sờ mó mặt mình, rồi tay kia tự vỗ nhẹ lên mặt để đầu óc tỉnh táo hơn, nhưng vẫn không làm cho giọng nói bớt ngái ngủ được, "Đợi chàng lâu lắm rồi đó, tôi nói cho chàng biết, lần sau mà lại có chuyện thế này thì đừng đến tìm tôi nữa, thật là không phải người nữa mà, cười thêm một ngày nữa chắc mặt sẽ cứng đờ ra mất."

"Nàng hãy chịu khó vì ta chút nhé!"

"Phí lời! Dù thế nào đi nữa vẫn phải để chàng được đầy đủ mặt mũi chứ!" Hiểu Nguyệt từ từ ngồi dậy rồi nghiêng người dựa lên gối đệm, không điều khiển được thần trí mà lại rơi vào trạng thái nửa ngủ nửa tỉnh, nhưng vẫn có thể biểu đạt khá rõ ràng ý tứ của mình. "Tại sao hồi trước những Cáo mệnh Phu nhân ấy đều không hề tới bái phỏng tôi, tự dưng hôm nay lại tới?"

"Ta bảo họ tới!" Đàm Văn Hạo duỗi cánh tay ra dứt khoát kéo Hiểu Nguyệt ngã thẳng vào lòng mình, "Nàng làm một Hoàng Hậu tôn quý đã lâu, ấy thế mà chưa nhận được triều bái từ các mệnh phụ, về mặt lễ phép là không chấp nhận được."

Việc này cũng để cáo thị cho người trong thiên hạ biết rằng Đỗ Hiểu Nguyệt là vị Hoàng Hậu chân chính, tất cả những lời đồn đoán đủ loại trước đây trong triều đình cũng như dân chúng không cần cải chính cũng tự biến mất. Từ khi lập quốc tới nay, Đỗ Hiểu Nguyệt là Hoàng Hậu đầu tiên của Phỉ Á chưa bái đường cử hành đại hôn với Hoàng Đế, cho nên mọi người cũng không xem trọng nàng.

Hiểu Nguyệt thuận thế dụi dụi, hít một hơi mùi hương độc đáo trên người y và cảm thấy rất an tâm, "Ừm… thật ra cũng không mệt lắm. Thi thoảng bọn họ tới một lần tôi vẫn chịu được." Giọng nói như mèo kêu càng ngày càng nhỏ. "Nếu chàng đã thông báo với thiên hạ rằng "bệnh" của tôi khỏi rồi thì liệu có thể nhân tiện ban xá thiên hạ không, không cần phải đại xá, tránh những kẻ xấu thật sự cũng được thả ra ngoài, chủ yếu là thả cho Thanh Trúc về thôi."

"Tại sao muốn cứu Thanh Trúc, nàng không trách ả đã phản bội nàng ư?"

"Thanh Trúc không gây nhiều thiệt hại tới tôi cho lắm, tôi thực sự cảm thấy không có vấn đề gì."

"Nàng thật lòng muốn cứu ả?"

"Vâng!"

"Được! Mười ngày nữa sẽ đi tế Trời trước rồi đi tế Tổ, có vậy xá thiên hạ mới được danh chính ngôn thuận nhất."

"Tôi cũng phải đi à?"

"Đương nhiên, nàng là Hoàng Hậu, là người của Hoàng gia mà lại chưa đi bái tế tổ tiên Hoàng gia lần nào cả."

"Hừ! Đến lúc đó hẵng nói!" Mặc dù y đồng ý có điều kiện thế nhưng vẫn coi như đã đạt được mục đích của mình, giờ không cần phải kéo dài cuộc chiến với Chu Công nữa rồi, chủ động xuất kích đi tìm lão nhân gia người thôi. (Ý là nãy giờ HN đang cố thức dù rất buồn ngủ rồi, giờ đã xong việc thì không cần nữa, cứ thế đi ngủ được rồi.)

"Chắc nàng cũng biết ý nghĩa của việc tế tổ chứ?"

"…"

Không nghe thấy tiếng trả lời mà chỉ có tiếng hít thở đều đặn, Đàm Văn Hạo biết nàng đã ngủ rồi. Y cười nhẹ, nói tiếp, "Hoàng Hậu tế tổ, cũng chính là công bố với thiên hạ rằng hoàng tử của nàng trong tương lai sẽ là Thái tử, nhưng hiện giờ nàng vẫn chưa có đứa con nào, e là trong triều đình lại được một phen náo loạn mưa gió! Vì lẽ đó, Nguyệt nhi, chúng ta phải cố gắng lên!" Nói tới đây, Đàm Văn Hạo lại thở dài nặng nề, bế nàng chầm chậm về giường, giắt chăn màn xong thì rời đi.

Đêm nay hơi lạnh. Có người ngủ rất ngon, cũng có người làm thế nào cũng không ngủ nổi. Trong Tiêu Âm các, Lý Thiên Nhu đứng sát bên cửa sổ phe phẩy chiếc quạt tròn trong tay, trong phút lơ đãng làm gãy tay quạt.

"Nương nương vẫn chưa nghỉ ạ?" Tiểu Mai tiến đến, lo lắng nhìn chủ tử của mình đầy vẻ u buồn đứng dựa cửa sổ, "Nương nương vẫn phiền lòng vì chuyện Hoàng Hậu ạ?"

"Nói tới là thấy tức!" Tiểu Mai tự động tiếp lời, "Thật chẳng biết Hoàng Thượng nhìn trúng nàng ta ở điểm nào, không tri thư cũng chẳng đạt lý, lại không biết ca múa, dung mạo cũng không bằng được một nửa nương nương, cớ gì Hoàng Thượng đột nhiên sủng ái nàng ta vậy chứ!"

Lý Thiên Nhu đặt sách xuống, mím môi trợn mắt nhìn bông mẫu đơn nở rực rỡ trên phiến quạt. Tiểu Mai nói không sai, kể từ khi nàng ta "bị ốm", Hoàng Thượng chưa bước vào Tiêu Âm các một bước, thi thoảng có tới Phi Nguyệt các, Nhã Xuân các, nhưng không ở lại qua đêm, lại không thấy người triệu phi tử nào thị tẩm. Sau một thời gian Hoàng Thượng rời cung, nàng ta "khỏi bệnh" và xuất hiện trở lại trước mặt mọi người, vẫn vẻ hờ hững ấy nhưng thêm mấy phần hung hăng, người cũng đen đi nhiều, mà Hoàng Thượng lại càng sủng ái nàng ta hơn. Không chỉ đưa nàng từ Chiêu Dương cung tới Ngự Phượng Các, mà còn ngày đêm thêm nhiều ân sủng.

Thái Hậu thì tỏ thái độ không thấy cũng không hỏi, vui vẻ phấn khởi như đã đợi từ lâu. Hôm nay các Cáo mệnh Phu nhân trong triều đều tới bái kiến nàng ta, ấy chính là tuyên cáo thân phận của nàng. Ban đầu khi lập nàng ta làm Hậu chỉ có một phong chiếu thư, đến tiệc đại hôn cũng không có, đừng nói gì tới đêm động phòng hoa chúc. Với điểm này, nàng ta chính là Hoàng Hậu gây thất vọng và bị coi rẻ nhất lịch sử Phỉ Á!

Cứ tưởng rằng đợi sau khi cha nàng ta bị đánh đổ, nàng ta cũng sẽ bị phế vào lãnh cung, nào ngờ nàng ta ngày càng được sủng ái!

"Cũng không biết nàng ta rót vào tai Hoàng Thượng những lời đường mật gì mà đoạt mất cả những sủng ái Hoàng Thượng dành cho nương nương người. Nếu cứ tiếp tục như vậy, sẽ có một ngày nàng ta độc sủng Hậu cung mất!" Tiểu Mai cũng không để ý xem chủ tử có nghe lời đàm luận của mình không mà cứ thao thao bất tuyệt.

"Thế nên, nương nương không thể ngồi đợi một cách bị động, phải biết rằng, lúc đầu nương nương người mới là phi tử được Hoàng Thượng yêu thích nhất trong Hậu cung, làm sao có thể để phường cường đạo nhảy ra giữa đường cướp đi thế được? Hơn nữa, người từng mang long thai cho Hoàng Thượng, Hoàng Thượng vuốt mặt phải nể mũi, chính nàng ta đã hại chết hoàng tử…"

"Được rồi, Tiểu Mai!" Lý Thiên Nhu chợt ngắt lời Tiểu Mai, cầm lấy quyển Tân Thi trên bàn sách đưa cho Tiểu Mai, "Đưa cái này đến Càn Thanh cung, nhất thiết phải mời được Hoàng Thượng đến Tiêu Âm các, nói bản cung đợi ngài ở đây!"

"Nếu Hoàng Thượng đang ở Ngự Phượng Các thì sao ạ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!