Đỗ Hiểu Nguyệt mới bước vào cửa Ngự Phong Các đã được Hồng Trù chạy ra nghênh đón. Hồng Trù còn chưa kịp nói gì, hai bóng người đã đi ra từ sảnh chính, nàng ngước mắt lên nhìn thì thấy chính là Lý Thiên Nhu và Trương Tuyết Mạn!
"Sao Hoàng Hậu tỷ tỷ lại mặc y phục cung nữ thế này?" Vừa thấy Hiểu Nguyệt, chưa ai mở miệng nói câu nào thì Trương Tuyết Mạn đã thốt lên ngạc nhiên. Nói xong, nàng ta tự biết mình đã lỡ lời nên ngượng nghịu cúi người thỉnh an. Còn Lý Thiên Nhu hình như chẳng bất ngờ chút nào khi thấy Hiểu Nguyệt mặc bộ y phục không được mặc đó, nàng ta cúi người thỉnh an rất tự nhiên.
Hiểu Nguyệt không trách móc sự thất lễ của Trương Tuyết Mạn mà ra hiệu miễn lễ một cách thoải mái rồi bước qua họ đi vào sảnh chính. Sau khi chủ và khách ngồi vào chỗ của mình nhấp một ngụm trà, nàng mới thong thả cười nói: "Thật cảm ơn hai vị muội muội vẫn nhớ đến bản cung."
"Dạo trước nghe nói tỷ tỷ không được khỏe, đã dọn sang Ngự Phong Các để điều dưỡng, lẽ ra chúng muội nên tới thăm tỷ tỷ sớm hơn, không may là Hoàng Thượng ra lệnh cấm nên mãi tới hôm nay mới đến được." Lý Thiên Nhu từ từ nói, mày mắt đầy vẻ bình tĩnh. "Mong tỷ tỷ đừng trách nhé! Gần đây sức khỏe tỷ tỷ đã khá lên nhiều chưa?"
Hiểu Nguyệt đã đoán trước được những gì Lý Thiên Nhu vừa nói. Quả thật Đàm Văn Hạo đã ra lệnh cấm, đổi chuyện nàng rời cung thành sức khỏe yếu kém cần tĩnh dưỡng, cấm tất cả các cung phi và Cáo mệnh Phu nhân trong triều đến bái kiến. Mấy việc này Đàm Văn Hạo vẫn chưa nhắc đến mà là nàng nghe Hồng Trù nói. Lúc ấy Hiểu Nguyệt rất thắc mắc, làm thế nào mà Đàm Văn Hạo lại có thể chắc chắn rằng mình sẽ quay về như thế, nếu cả đời này mình cũng không về thì liệu y có đưa ra lời giải thích "Hoàng Hậu mắc bệnh không có thuốc trị, đã mất ngày này tháng này năm này" không? Nghĩ cũng phải, đường đường là một Hoàng Hậu lại bị người ta bắt cóc không rõ tung tích, nói ra thật mất mặt Hoàng gia, chi bằng cứ nói là nàng chết rồi cho xong!
Chỉ là, người ngay thẳng không nói bóng gió, rõ ràng cô ta biết chân tướng mà lại tới đây khách sáo như vậy, có phải lại đang tính toán gì không nhỉ? "Rất cảm ơn sự lo lắng của muội muội, bản cung cũng không có vấn đề nghiêm trọng gì." Đỗ Hiểu Nguyệt mỉm cười, giọng điệu bình thản không hề có ý quan tâm, "Có điều vừa ra ngoài đi dạo một vòng, giờ thấy hơi mệt!"
"Tỷ tỷ thích mặc y phục cung nữ đi dạo à?" Sau mấy lần ngọ nguậy, miệng Trương Tuyết Mạn lại mở ra hỏi, hai mắt như thể được thấy thế giới mới, "Bộ quần áo này của tỷ tỷ nhìn giống y phục cung nữ nhưng lại không phải, rất đặc biệt!"
Lý Thiên Nhu nghe vậy thì định nói gì đó nhưng cuối cùng quyết định giữ im lặng. Hiểu Nguyệt cũng cảm thấy nói chuyện này không hay ho gì, nhưng thấy ánh mắt đầy khát vọng của Trương Tuyết Mạn thì cười dịu dàng: "Nếu Tuyết muội muội thích, chỗ tỷ tỷ còn mấy bộ, tặng muội muội hai bộ được không?"
"Được ạ…"
"Hoàng Hậu nương nương, thần thiếp là một Quý phi, việc này xem như thần thiếp nhiều chuyện. Nhưng dù hôm nay có đắc tội với Hoàng Hậu, thần thiếp cũng phải nói ra." Lý Thiên Nhu nói rất nghiêm túc, "Hoàng Hậu nương nương không tuân thủ cung quy, mặc quần áo của kẻ dưới đi lại lung tung, còn ở đây vô tư tiếp đãi thần thiếp và Tuyết phi nương nương. Đây là sự khinh miệt đối với thần thiếp và Tuyết phi nương nương!"
"Quần áo của kẻ dưới?" Hiểu Nguyệt mỉm cười, ung dung đáp, "Tuyết phi nương nương cũng đã nói, bộ quần áo này của bản cung rất đặc biệt, sao lại là quần áo của kẻ dưới được? Bản cung không tuân thủ cung quy ư, bản cung không tuân thủ chỗ nào hả? Nếu như nói bản cung mặc y phục thường ngày đi lại trong Hoàng cung là phạm vào cung quy, vậy Lý Quý phi nương nương này, có phải cô nên mặc Triều phục Quý phi của cô tới thỉnh an bản cung không hả?
Nếu không, ấy chính là tội đại đại bất kính!"
Lý Thiên Nhu sầm mặt còn Hiểu Nguyệt làm như không nhìn thấy và cười như gió xuân: "Bản cung Thừa Ânhận hôm nay ăn mặc như vậy tiếp đãi hai vị muội muội là bản cung không đúng, nhưng tuyệt không có ý coi khinh ai. Hai vị muội muội tới thăm bất ngờ đúng lúc bản cung không có ở đây. Chắc hai vị muội muội đợi bản cung đã lâu lắm rồi, làm sao bản cung nhẫn tâm bắt các muội ngồi chờ thêm để đi thay quần áo chứ?
Bản cung làm như vậy chỉ để thể hiện sự tiếp đón nhiệt tình của mình với hai vị muội muội đây thôi!" Nhìn đi, đến cả quần áo tôi còn không thay để kịp tiếp đãi các cô, có thể thấy địa vị của các cô quan trọng đến thế nào rồi chứ hả! Nếu các cô vẫn không hiểu và biết ơn thì quá là không biết điều rồi đó!
Trương Tuyết Mạn nghe xong thì không tỏ ý gì mấy, không bù cho Lý Thiên Nhu, sắc mặt ngày càng khó coi. Họ vốn qua đây để đàn áp nhuệ khí của nàng ta, kết quả là chưa nói được hai câu đã bị nàng ta nhạo báng một trận!
"Hoàng Hậu tỷ tỷ mặc thế này đẹp lắm!" Trương Tuyết Mạn tự động tiếp lời sau khi cười ha ha xem xét Hiểu Nguyệt một lượt từ trên xuống dưới, "Quần áo của Hoàng Hậu tỷ tỷ là tỷ tự may à?"
"Không phải! Bản cung không biết nữ công, bộ này là trước đây bản cung vẽ dáng rồi đưa bọn nha đầu làm cho." Hiểu Nguyệt cũng chẳng giấu diếm, không biết thì không biết, chẳng phải điều gì mất mặt lắm! Lại nói, cô nha đầu Hồng Trù này thật tốt, hồi trước vẽ ra vài mẫu đưa cho làm nhưng nàng không chịu, nói mặc mấy thứ này không đẹp; ai ngờ mới rời Hoàng cung mấy tháng mà nàng đã may xong hết các mẫu đó!
"Thật sao!" Hai mắt Trương Tuyết Mạn sáng rực. "Tỷ tỷ có thể giúp muội muội vẽ vài bộ được không, muội muội chưa từng thấy kiểu quần áo nào độc đáo thế này!"
Hiểu Nguyệt cười thầm, mấy bộ này có gì đặc biệt chứ, chỉ là giữ lại kết cấu cơ bản của trang phục ở đây rồi kết hợp với các tính năng của trang phục hiện đại mà thành, nói cách khác, nói theo cách hiện đại chính là bộ quần áo này có ba phần tính năng không chính thống, "Tuyết muội muội thích may quần áo à?"
"Vâng, đúng thế! Từ nhỏ ta đã thích làm mấy cái này, tiếc rằng cha mẹ không cho, bắt ta học Kinh Thi Nữ huấn học!" Trương Tuyết Mạn trong lúc nhất thời cao hứng đã quên mất mình nên xưng hô thế nào.
Hiểu Nguyệt mỉm cười và dịu dàng nói: "Nếu Tuyết muội muội thích may quần áo thì để hôm nào bản cung vẽ thêm mấy mẫu đặc biệt cho cô, có điều cô phải làm một bộ tặng bản cung đấy!"
Từ đầu tới cuối tâm tính Trương Tuyết Mạn trong mắt Hiểu Nguyệt chỉ như một đứa trẻ, khó biết mấy khi nàng ta vẫn giữ được chút đơn thuần ấy! Chỉ là hình như nàng ta không có nhiều chủ kiến, gần như Lý Thiên Nhu nói gì thì nàng làm cái đó, một cô gái như vậy sống trong Hậu cung sớm muộn sẽ trở thành quân cờ cho người khác lợi dụng!
"Cám ơn Hoàng Hậu tỷ tỷ!" Trương Tuyết Mạn đương nhiên rất vui, từ khi vào cung, mặc dù không thể thường xuyên gặp cha mẹ, nhưng cuối cùng đã có thể may quần áo theo ý mình, hơn nữa Hoàng Thượng cũng rất thích nhìn mình may quần áo! "Vậy đến bao giờ ta có thể cầm mẫu?"
"Ồ… Thật ra bản cung cũng không nghiên cứu hội họa nhiều lắm, như vậy đi, để hôm nào bản cung tới tìm muội rồi cùng đến Phi Nguyệt các, Mộng Nam là một cao thủ vẽ tranh, tôi vẽ bản phác thảo, Mộng Nam tô màu chỉnh sửa rồi mới đưa cho cô để làm, được chứ?" Lợi dụng tư nguyên rộng rãi luôn là việc Hiểu Nguyệt thích làm nhất.
"Vâng!" Trương Tuyết Mạn hưng phấn ra mặt, vui tới độ không nói nổi. Bọn họ đều nói Hoàng Hậu tỷ tỷ rất khó gần, nhưng hôm nay trong mắt của Trương Tuyết Mạn, nàng tốt hơn bất kỳ ai, lại còn không tỏ vẻ ta đây là Hoàng Hậu, thật sự giống như đại tỷ tỷ vậy! Khi quay sang nhìn Lý Thiên Nhu, vẻ vui cười trên mặt Trương Tuyết Mạn nhạt mất mấy phần, chuyển thành vẻ cẩn trọng, thử hỏi, "Nhu tỷ tỷ, có muốn cùng đi không?"
Tất nhiên Hiểu Nguyệt thấy hết những biến đổi vẻ mặt rất phong phú của Trương Tuyết Mạn, nhưng nàng tỏ ra mình không biết gì, giả vờ không thấy gì hết, nhấp ngụm trà một cách rất tự nhiên. Liếc nhìn Hiểu Nguyệt xong Lý Thiên Nhu cũng tỏ vẻ thản nhiên, nhỏ nhẹ nói: "Không, thần thiếp không có hứng thú với việc này, muội muội tự đi thôi."
Hiểu Nguyệt cười thầm, Liễu Mộng Nam với nàng ta cũng không quen nhau lắm hoặc là Liễu Mộng Nam trước nay không thèm để ý đến nàng ta. Nếu nàng ta đến Phi Nguyệt các, dù Liễu Mộng Nam không thể hiện ra mặt, chỉ e sẽ giống như khi đến Chiêu Dương cung thôi, ngồi uống trà với nhau không nói năng, bất cứ ai ngồi đó cũng sẽ cảm thấy vô nghĩa! Huống chi Lý Thiên Nhu này hẳn là rất không hài lòng với mình.
Hồi trước không để ý đến mình vì khi ấy không có mối uy hiếp nào, còn giờ thì sao, chuyển từ Chiêu Dương cung tới Ngự Phượng Các, chuyện trong đó không cần nói cũng biết, có lẽ nàng ta đã coi mình là kẻ thù số một!
"Lý tỷ tỷ…"
"Thôi được rồi, đi hay không đi là sở thích của mỗi người, bản cung không thích miễn cưỡng người khác!" Trương Tuyết Mạn mới nói được vài chữ, Hiểu Nguyệt đã ngắt lời. Việc nàng ta vội vàng giải thích đã giúp Hiểu Nguyệt hiểu được Trương Tuyết Mạn này xem như đã bị Lý Thiên Nhu khống chế hai phần ba rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!