Chương 92: (Vô Đề)

"Muội đến rồi à!" Giọng nói nhàn nhạt mà hơi mông lung vang lên trên đầu Đỗ Hiểu Nguyệt. Nếu không phải biết nơi này còn có sự tồn tại của một người khác thì nàng nhất định sẽ cho rằng có vị khách nào đó từ bên ngoài tới viếng thăm.

Nàng ngẩng đầu lên nhìn chỗ chạc cây, quả không sai, y lại ngồi trên cành cây rồi. Lần này y không cúi đầu nhìn nàng mà nhắm mắt nghỉ ngơi. "Đợi có lâu không? Thật ngại quá, ta đến muộn rồi." Hiểu Nguyệt cười hì hì rồi cũng trèo lên cái cây ấy, ngồi cạnh y.

Đàm Văn Bác mỉm cười nghiêng đầu ngắm nàng thật kỹ rồi thong thả nói: "Đây sẽ là lần cuối cùng."

Hiểu Nguyệt khẽ run rồi nở nụ cười thật tự nhiên, vui vẻ đáp: "Sau này muội đợi huynh là được, bạn bè với nhau cần gì so đo quá nhiều!"

"Muội biết không, nụ cười tự nhiên của muội rất đẹp! Thậm chí đôi mắt cũng như đang cười."

Giọng điệu cực kỳ nghiêm túc làm cho Hiểu Nguyệt sững sờ, nàng đành cười ha ha: "Cám ơn huynh đã khen, muội cũng cảm thấy vậy đó! Ha ha, tự kiêu quá đúng không! Đúng rồi, không phải huynh nói là đi tiêu dao ngoài đó sao?" Sáng nay lúc đi thỉnh an Thái Hậu đã thấy y ngồi đó, sau mới biết trong thời gian Đàm Văn Hạo rời kinh Thái Hậu đã ốm một trận, vì vậy đương nhiên phải giao cho y xử lý quốc sự.

"Đi chưa đến một ngày ta lại đổi ý." Đàm Văn Bác cười khẽ, có chút lạnh nhạt. "Ta không muốn để huyết mạch Hoàng gia lưu lạc chốn dân gian nên quyết định quay về."

"Vậy thì, có phải biết muội có thai rồi y mới đi tìm muội không?" Nếu như quả thật là vậy thì không thể không xem lại địa vị của mình trong lòng y.

"Ta không bảo y!" Đàm Văn Bác nói rất bình tĩnh và chậm rãi, "Trước khi ta về kinh thành y đã rời kinh rồi, hơn nữa ta đoán là khi y đến Thương Dao anh trai muội cũng không nói chuyện đó với y." Đỗ Chính Hiên giữ em gái rất kỹ!

Sự lạnh nhạt của Đàm Văn Bác khiến Hiểu Nguyệt cảm thấy không thoải mái, và nếu hai người họ tiếp tục nói về vấn đề này thì e sẽ làm cho bầu không khí ngày càng nặng nề hơn, thế nên nàng đổi chủ đề: "Hừm, có phải mối quan hệ của huynh với Thái Hậu đã tốt lên không?" Hôm nay, tuy thái độ của y với Thái Hậu vẫn không nóng không lạnh nhưng việc y đến cung Thái Tuyên đã là một dấu hiệu tích cực.

"Người chết đã đi từ lâu, huống hồ giữa ta và Mẫu phi không có tình cảm thực tế, bà chỉ sinh ra ta chứ không nuôi dưỡng ta ngày nào, mẹ ruột không bằng mẹ nuôi, hơn nữa chất độc trên người bà ấy cũng vì hai anh em ta mới trúng phải." Y thở dài, có vẻ như rất nhẹ nhõm, "Ta kiên trì như thế cũng chẳng có ý nghĩa gì mấy."

"Ha! Cuối cùng huynh đã nghĩ thông suốt rồi!" Hiểu Nguyệt thở phào, cười hớn hở vỗ vai Đàm Văn Bác. "Từ nhỏ đến lớn huynh sống trong Hoàng cung, đương nhiên cũng hiểu rằng có rất nhiều chuyện không thể do mình làm chủ. Mình không động đến người ta không có nghĩa là người ta cũng không động đến mình! Cho nên, để tự bảo vệ mình ở chốn này chỉ có hai con đường:

một là tự giác tiến gần đến lãnh cung một chút; hai là không cam chịu bị chèn ép, vận dụng tranh sủng đoạt thế, đến khi ngươi chết ta sống mới thôi."

"Muội thật sự hiểu rõ hết thảy mọi chuyện!" Đàm Văn Bác đẩy bàn tay nàng đặt trên vai y ra, hình như nàng chẳng có chút ý thức phân biệt nam nữ gì cả, chỉ cần vui vẻ trong phút chốc là khoác tay vỗ vai thật tự nhiên, hào phóng. "Thế bây giờ muội định đi đường nào?"

"Nếu là trước đây muội sẽ chọn con đường thứ nhất, nhưng giờ đây, sau khi xuất cung đi một vòng rồi quay về… Ôi!" Hiểu Nguyệt khẽ thở dài nhưng không hề buồn bã hay đau khổ.

"Có điều đường muội đi hiện giờ không phải cả hai con đường đó. Muội sẽ giữ thái độ quan sát, chỉ cần y không đạt được những yêu cầu của muội thì dù không tìm được cách xuất cung muội cũng thà chết trong lãnh cung chứ không để bản thân chịu nửa phần uất ức!"

"Muội bướng thật đấy!" Đàm Văn Bác cười, "Biết rõ là đường chết mà còn đâm đầu vào." Thật sự muốn một vị vua từ bỏ tam cung lục viện khó đến thế nào chứ? Cứ cho là y đồng ý, chỉ sợ các đại thần trong triều sẽ phản đối đến cùng!

"Muội biết!"

Hiểu Nguyệt cười nhạt, nửa phần không chắc nửa phần khó xử, "Chắc huynh đang nghĩ đầu óc muội bị hỏng rồi phải không! Một ngày nào đó khi muội đã mỏi mệt, muội sẽ hầu Chu Công đánh cờ cả đời." Chuyện sau này để sau này nói, dù đến cuối cùng đau đớn khổ sở cũng chấp nhận, cùng lắm thì từ ấy về sau sẽ ngủ thiếp đi không dậy nữa! "Nói thật đi, huynh định thế nào?

Muội luôn thấy huynh không phải một vị Vương gia nhàn rỗi được ghi tên trong gia phả!"

"Lúc Hoàng huynh còn chưa kế vị, ta thật sự là một kẻ rảnh rỗi, sau đó Hoàng huynh mời ta giúp đỡ, ta cũng hiểu chỗ khó của y nên đồng ý làm một Vương gia nắm thực quyền." Đàm Văn Bác nói vắn tắt.

"Hoàng huynh và ta giống nhau, đều không thích những thị phi trong Hoàng cung, tiếc rằng Hoàng gia không có nhiều người nối dõi, đời bọn ta chỉ có hai hoàng tử còn sống."

"Hoàng cung chính là vậy đó, có một vài người đưa cả những đứa trẻ không biết gì vào cung!" Hiểu Nguyệt hiểu ý tứ y muốn nói. "Phú quý và quyền thế rất hấp dẫn, cuộc sống trong cung thì nhàm chán, không phải ai cũng giống muội chỉ cần được ăn, được uống, được ngủ là thấy thỏa mãn rồi. Họ luôn phải tìm chút chuyện để làm mới có thể cảm nhận được ý nghĩa của việc sinh tồn trong Hoàng cung này!"

Đàm Văn Bác cười ra tiếng, đuôi mắt giương lên như cũng đang cười: "Đúng là muội, nếu để bọn họ nghe thấy cách muội đánh giá chuyện mà họ cho là vô cùng quan trọng như thế chắc họ sẽ giận đến hộc máu mất!"

"Đám phụ nữ nhàm chán ấy đâu đáng để muội bình luận!" Hiểu Nguyệt lạnh lùng nói, "Đợt vừa rồi trước khi xuất cung còn bị một người trong Hậu cung chơi một vố, muội vẫn ghi nhớ trong lòng! Muội đang xem xét có nên gây rắc rối cho cô ta không đây!"

Đàm Văn Bác không nói gì, yên lặng nhìn Hiểu Nguyệt. Tuy vẻ mặt nàng rất bình thản nhưng nói chung vẫn cảm thấy nàng đang tính toán gì đó. Càng tiếp xúc nhiều và hiểu nàng sâu sắc càng nhận thức rõ rằng nàng giống như một hồ nước sâu, ngoài mặt có vẻ thản nhiên nhưng không bao giờ đoán ra những ý định trong lòng nàng.

Đột nhiên Đàm Văn Bác giữ im lặng, Hiểu Nguyệt cũng không cảm thấy lạ kỳ, nàng ngại phải đoán xem y đang nghĩ ngợi gì, nhắm mắt tự nhìn lại bản thân và nghỉ ngơi một lát xong mới thong thả nói: "Huynh có định tiết lộ sự thật về thân thế hai người cho y biết không? Cả hai đều là đương sự, y cũng có quyền được biết chân tướng."

"Y không biết cũng tốt. Nếu biết có lẽ y lại trở nên giống ta, lâm vào một mối hận thù khó giải thích." Đàm Văn Bác nói một cách nhàn nhạt, "Muội có thể giữ bí mật này giúp ta không? Coi như đây là một bí mật nhỏ giữa chúng ta."

"Ha ha!" Có một người em trai như vậy xem như là phúc phận của y! "Thật ra muội đoán là huynh không muốn gặp Thái Hậu nên mới xuất kinh du ngoạn! Bây giờ nếu đã chấp nhận rồi thì chi bằng cứ ở lại. Nếu huynh thật sự muốn đi thì về sau số lần chúng ta gặp mặt sẽ rất ít, nói thật là muội rất thích người bạn như huynh, Hậu cung quá chán, thân phận lại quá cao, chẳng có mấy ai nói chuyện cũng như trèo cây cùng muội thế này."

"Muội không nỡ để ta đi ư?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!