"Tiểu thư, người rốt cuộc đã về rồi", chân còn chưa kịp bước vào cửa Chiêu Dương cung Hiểu Nguyệt đã nghe tiếng của Hồng Trù cùng Thanh Trúc.
"Xem vẻ mặt lo lắng của các người kìa. Ta có chạy đi đâu đâu, các ngươi lo lắng cái gì?" Hiểu Nguyệt tủm tỉm cười với hai nha đầu đang đón mình, tiện tay rút khăn ra "mau lau mồ hôi đi, có chuyện gì mà hai ngươi cấp bách vậy?"
"Tiểu thư, sao người lại mặc cung trang?", Hồng Trù và Thanh Trúc cũng không có nhận khăn từ Hiểu Nguyệt chỉ đồng thanh nói "Hoàng thượng vừa tới, làm sao với bộ đồ này đây?"
"Đã tới rồi à?", Hiểu Nguyệt bất mãn nói, lấy lại khăn nhìn qua Thanh Trúc cùng Hồng Trù, "giờ đi thay quần áo là được mà".
"Tiểu thư, hoàng thượng đã đến chờ người rất lâu, nếu bây giờ người đi thay quần áo…hình như không được thích hợp?", Hồng Trù lo lắng hỏi.
"Nếu như ta không đi thay quần áo như vậy mới không thích hợp", Hiểu Nguyệt đi thẳng đến cửa, "Được rồi, Hoàng thượng tại sao lại đến Chiêu Dương cung? Đến bao lâu rồi?", chết tiệt thật, hắn đáng lẽ phải đến Tiêu Âm các mới đúng chứ, lão bà của hắn mang thai rồi, hắn không đi bồi người ta, chạy đến Chiêu Dương cung làm gì?
"Thưa tiểu thư, nghe Kỳ công công nói, Hoàng thượng đầu tiên đến Tiêu Âm các, sau đó đến Chiêu Dương cung", Thanh Trúc tiếp lời nói.
"Hoàng thượng tới đây được nửa canh giờ rồi", Hồng Trù lo lắng trả lời, đáng lẽ việc hoàng thượng đến Chiêu Dương cung là một chuyện rất cao hứng, nhưng Hoàng thượng ngồi đợi nửa canh giờ tiểu thư mới xuất hiện, nhưng lại mặc một bộ cung trang không biết hoàng thượng có trách phạt tiểu thư hay không!
"Ồ", chỉ một chữ đơn giản vậy thôi, không có hạ văn.
Hồng Trù và Thanh Trúc liếc nhau, bất đắc dĩ theo sát phía sau Hiểu Nguyệt, hiện tại tiểu thư nói gì thì hai nàng chỉ còn cách làm theo thôi. Tiểu thư đối với việc hoàng thượng đến Chiêu Dương cung biểu hiện rất bình tĩnh, không vui không buồn, có điều những lúc nàng như vậy chính là lúc nàng đang cân nhắc tìm cách đối phó.
Ra khỏi chính điện, Hiểu Nguyệt đến thẳng phòng ngủ, vừa bước vào liền tháo dây lưng, Hồng Trù cùng Thanh Trúc biết Hiểu Nguyệt đang vội vàng thay quần áo nên nhanh chóng thay quần áo, vấn tóc.
"Chờ một chút", Hiểu Nguyệt thấy Hồng Trù cầm son đang muốn trang điểm cho nàng vội vàng ngăn cản "Hồng Trù, hôm nay không cần trang điểm, mặt của ta cũng không có mụn,…không cần phải dùng phấn che đi. Được rồi, được rồi, chúng ta nhanh đến chính điện đi".
Trái tim đế vương biến ảo khó lường, đã làm cho hắn đợi gần một tiếng rồi, Hiểu Nguyệt cũng không có lòng dạ nào mang tính mạng mình ra đùa giỡn để cho hắn đợi thêm mười phút nữa.
"Trẫm không ngại chờ thêm nửa khắc đâu", thanh âm không nóng không lạnh truyền đến làm cho Hiểu Nguyệt cả kinh, mồ hôi lạnh cũng bắt đầu túa ra, hắn…hắn sao lại vào đây được? Sao cung nữ của Chiêu Dương cung không báo một tiếng? Xem ra bữa nào phải dạy dỗ các nàng một trận mới được!
Xoay người, thấy Đàm Văn Hạo ngồi ngay ngắn trên giường "Thần thiếp thỉnh an Hoàng thượng, Hoàng thượng cát tường", Hiểu Nguyệt vội vàng đi đến trước mặt Đàm Văn Hạo hành lễ, Thanh Trúc và Hồng Trù song song quỳ xuống thỉnh an.
"Mặt mũi hoàng hậu thật lớn, làm cho Trẫm đợi hơn nửa canh giờ", mặc dù giọng điệu của hắn không nóng không lạnh, sắc mặt cũng rất bình tĩnh nhưng Hiểu Nguyệt vẫn cảm thấy được hắn đang tức giận.
Hồng Trù cùng Thanh Trúc cúi đầu đứng một bên kéo nhẹ váy của Hiểu Nguyệt – khi thỉnh an nàng cũng không có hành đại lễ. Thấy hai nàng liếc mình ý bảo phải quỳ xuống nhận lỗi, Hiểu Nguyệt chỉ cười nhạt, lập tức ngẩng đầu, thản nhiên nói "Thần thiếp sai lầm đã làm lãng phí thời gian quý giá của hoàng thượng là thần thiếp không đúng! Nhưng hoàng thượng có thể lựa chọn rời đi". Là hắn lựa chọn chờ đợi, sao bây giờ lại trách người ta?
Huống chi giờ này mà hắn còn đến Chiêu Dương cung thì có chút bất thường.
Thật không biết tốt xấu! Đàm Văn Hạo khẽ mở miệng, muốn nói gì đó nhưng lại thôi, ngược lại quay sang nói với mọi người "Các ngươi lui xuống trước đi".
Hiểu Nguyệt biết những lời vừa rồi của mình làm cho hắn có chút mất mặt, cũng bắt đầu hối hắn mình ăn nói lỗ mãng, tại sao lại nói như vậy với một hoàng đế nắm quyền sinh sát trong tay? Trong tiềm thức có chút hoảng sợ, hai tay vặn xoắn lẫn nhau.
Khi mọi người đã lui ra căn phòng có vẻ rộng lớn và im lặng khác thường, chỉ còn lại tiếng hít thở nhợt nhạt.
Đột nhiên yên tĩnh làm cho Hiểu Nguyệt không biết nên nói gì đành im lặng tìm ghế ngồi xuống, nhìn chằm chằm vào tấm bình phong bách điểu triều phượng đến ngẩn người.
"Hoàng hậu bồi Trẫm đi lệch điện ăn cơm! Trẫm đem bữa tối truyền đến Chiêu Dương cung rồi", một hồi lâu Đàm Văn Hạo mới thản nhiên mở miệng nói. Cùng Đỗ Hiển Nguyệt ở chung Đàm Văn Hạo có loại cảm giác tự tại, không phải lúc nào cũng tỏ ra phong phạm đế vương – dù cho hắn muốn giữ hình tượng nhưng nàng luôn có bản lãnh đem mặt mũi hắn phá hư hết, rất khác với các phi tử trong cung, các nàng luôn lo lặng cẩn thận ở trước mặt hắn, luôn lo sợ đã làm sai chuyện gì làm hắn mặt rồng giận dữ.
Có lẽ trong lòng nàng chưa từng có mình, hoặc nàng không muốn làm mình vui lòng nên khi nói chuyện đều rất tùy hứng. Lúc nàng nói chuyện luôn tỏ ra một khí chất cao ngạo, ngàng hàng với mình làm cho mình luôn không thể bỏ qua nàng.
Ăn cơm? Hắn tới đây là muốn ăn cơm tối với mình? Tại sao vậy? "Được thôi", Hiểu Nguyệt không có dũng khí phản đối, cấp trên muốn nhân viên cùng ăn cơm thì cứ ăn, dù ngồi ở đâu ăn thì cũng là trong nhà hắn thôi mà.
Đàm Văn Hạo nhìn nàng liếc mắt một cái, sau đó đứng dậy đi đến lệch điện, Hiểu nguyệt thất thểu đi sau, duy trì khoảng cách không xa không gần, coi như nàng kính trên nhường dưới. Đoạn đường trầm mặc cùng bữa cơm nhanh chóng chấm dứt, cuối cùng Hiểu Nguyệt phát hiện, sau khi ăn cơm xong Đàm Văn Hạo không có ý rời đi, rốt cuộc nàng không nhịn được lên tiếng "Hoàng thượng, vì sao ngài không đi Tiêu Âm các?
Lý quý phi không phải… ừ, đại khái là có hỷ rồi, ngài không ở cạnh nàng ta sao?"
"Câu nói này của nàng là quan tâm Trẫm hay Lý quý phi?", Đàm Văn Hạo buông cuốn trăng gió tiểu thuyết xuống, giương mắt hỏi nàng.
Ánh mắt của Hiểu Nguyệt hoàn toàn dừng lại ở cuốn sách trên tay hắn, tựa đề là "Hồng hạnh xuất tường", hận không thể giật lại từ tay hắn. Còn làm sao Đàm Văn Hạo có được cuốn sách này thì phải kể từ sau bữa cơm:
Cơm nước xong, Hiểu Nguyệt ngồi đợi Đàm Văn Hạo cất bước ra đi, nhanh chóng đến tẩm cung khác. Đáng tiếc hắn không chịu đi, lại theo nàng về phòng ngủ rồi trèo lên giường nàng và thản nhiên lôi từ trong góc cuốn gió trăng tiểu thuyết này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!