"Tỷ tỷ, chúng muội muội tới thỉnh an tỷ tỷ", Lý Thiên Nhu, Đồng Như Sương, Mã Tuyết Mạn ba vị quí phi dẫn đầu một đám phi tần hậu cung chậm rãi đi tới chính điện.
Đỗ Hiểu Nguyệt trong nháy mắt liền nhợt nhạt mỉm cười, đem tất cả mệt mỏi trên mặt che dấu đi, "Hoan nghệnh các muội! Thanh Trúc, nhanh pha trà ngon mang lên đây", bây giờ đã là xế chiều, các nàng chưa bao giờ đến thăm mình sau chính ngọ (12 giờ chưa), hôm nay lại có nhã hứng đến thăm giờ này hiển nhiên các nàng có mục đích riêng! Tốt, tốt lắm, rất là tốt, hôm nay mới xế chiều phiền toái đã đến tìm mình rồi.
"Sắc mặt tỷ tỷ hôm nay vui vẻ, tỷ tỷ có chuyện gì cao hứng sao?", Đồng Như Sương mở miệng nói đồng thời đi tới trước mặt Hiểu Nguyệt, cười hỏi.
Ôi, trong hoàng cung này vốn không có chuyện gì là bí mật, chắc là chuyện tối hôm qua cùng sáng nay đã truyền đến tai các nàng rồi vì thế mới có nhã hứng tới đây chơi.
"Đương nhiên là có chuyện cao hứng rồi", Hiểu Nguyệt nở một nụ cười "nghề nghiệp", sau đó cầm tay Đồng Như Sương đi đến bàn đá dưới gốc lê rồi nói với các phi tử khác "Bổn cung thấy các muội muội đến Chiêu Dương cung thì thật cao hứng, vui vẻ! Các muội cũng biết đó được ngắm mỹ nhân là sở thích của ta mà, hiện tại một lần gặp được nhiều mỹ nhân như vậy, các muội nói xem Bổn cung có nên cao hứng hay không?", vừa nói Hiểu Nguyệt vừa nhìn lướt qua các phi tử trong hậu cung, trừ Liễu Mộng Nam không tới, còn lại tất cả đều đến đây giúp vui.
Một câu vừa dứt, Hiệu Nguyệt cảm thấy bàn tay mình đang nắm run lên, tựa hồ muốn nhanh chóng rút ra khỏi làm nàng cười thầm trong lòng, xem ra câu nói này đã dọa nàng ta sợ rồi. Hiểu Nguyệt vẫn tiếp tục cười nói "Ai, các muội muội cùng ngồi xuống đây đi", sau đó quay đầu nói với Hồng Trù, mau gọi các cung nữ mang ghế tới", vừa dứt lại nàng lại quay đầu cười với Đồng Như Sương, Lý Thiên Nhu, "mọi người ngồi xuống cùng trò chuyện đi".
"Được, cám ơn tỷ tỷ", Lý Thiên Nhu cũng nắm tay Mã Tuyết Mạn ngồi xuống, cùng lúc đó Thanh Trúc dẫn theo cung nữ dâng trà lên.
"Các muội muội xin mời uống trà", Hiểu Nguyệt trước sau như một, nâng chung trà lên chậm rãi uống, động tác ưu nhã tựa hồ là một cao thủ phẩm trà, đang nếm thứ nước mỹ vị của nhân gian. Động tác này cũng làm cho sắc mặt các phi tử trở nên khó coi mà liếc lẫn nhau, bất luận vì nguyên nhân gì đến Chiêu Dương cung, Đỗ Hiểu Nguyệt chung quy đều như thế này, chậm rãi uống trà, nghe các nàng nói chuyện nhưng không bao giờ lên tiếng hay phát biểu bất cứ ý tứ gì.
Chính thái độ này là cho người ta đau đầu nhất, không người nào biết nàng đang suy nghĩ gì, chưa người nào đoán được nàng đánh giá các vị phi tử trong cung như thế nào. Nhưng trải qua chuyện hôm qua, Đồng Như Sương có thể lớn mật phán đoán: Đỗ Hiểu Nguyệt rất không hài lòng với Lý Thiên Nhu có liên quan đến việc lúc trước nha đầu của Lý Thiên Nhu đánh nha đầu của nàng ta. Cũng từ hôm qua Đồng Như Sương nhận thấy Đỗ Hiểu Nguyệt không phải là một người đầu đất, ít ra so với các phi tử trong cung nàng ta có đầu óc hơn nhiều, chỉ là phải làm thế nào để kích động Đỗ Hiểu Nguyệt để nàng ta nổi giận mà hành động theo hướng mình mong muốn?
"Muội đang nghĩ tới ngày hai mươi tháng nay là sinh nhật của Lý tỷ tỷ", Mã Tuyết Mạn hết sức phấn khởi buống chén, hai mắt long lanh nói "Lý tỷ tỷ, Hoàng thương nói là sẽ tổ chức tiệc rượu mừng cho tỷ không? Tính ra Lý tỷ tỷ sắp mười chín tuổi rồi".
"Việc này… Hoàng thượng cũng không có đề cập với tỷ", Lý Thiên Nhu hai mắt chứa đầy ẩn tình, nhìn xuống đất, mặt đỏ ửng nói "nhưng tỷ đoán Hoàng thượng quả thật có ý tổ chức vì hai ngày trước Hoàng thượng có hỏi tỷ sinh nhật này muốn tặng lễ vật gì?"
A, gương mặt cuối đầu thẹn thùng này đúng là rất phong tình nha, Hiểu Nguyệt cười cười, lấy đia vị của Lý Thiên Nhu trong cung cũng như sự sủng hạnh mà hoàng thượng dành cho nàng ta, hắn thế nào cũng tổ chức một bữa tiệc vô cùng xa xỉ. Lý Thiên Nhu nói như vậu là vì muốn người khác hâm mộ đồng thời cũng có tác dụng cảnh cáo – địa vị của nàng ta trong cung cũng như trong lòng hoàng đế không người nào có thể thay thế.
"Thật hâm mộ Lý tỷ tỷ", Mã Tuyết Mạn ôm giấc mộng thiếu nữ, hai mắt khép hờ chầm chậm mà nói "Thật hy vọng sinh nhật muội cũng mau đến để Hoàng thượng tặng muội lễ vật"
"Haha, Mã muội muội, sinh nhật của muội còn lâu mà", Đồng Như Sương hé mở cặp môi đỏ mọng, đồng thời mắt cũng chuyển hướng nhìn sang Đỗ Hiểu Nguyệt đang ưu nhã uống trà, "nếu như ta không nhớ lầm, sinh nhật muội là sau sinh nhật của hoàng hậu tỷ tỷ".
Ôi, thật nhàm chán, các nàng có thể thảo luận chuyện gì có "não" một chút không? Hiểu Nguyệt vừa mân mê ly trà, trong lòng vừa than.
"Hoàng hậu tỷ tỷ", Mã Tuyết Mạn không biết lúc này Hiểu Nguyệt đang đắm chìm trong suy nghĩ của mình, chờ mong hỏi "Hoàng hậu tỷ tỷ, sinh nhật của tỷ là khi nào vậy? Mà năm nay tỷ tỷ bao nhiêu tuổi rồi?"
"Ách…" Hiểu Nguyệt bị Mã Tuyết Mạn hỏi vấn đề này không biết trả lời như thế nào, theo tuổi thật của nàng mà tính thì hiện giờ hai mươi mốt tuổi rồi, nhưng tính theo tuổi của khối thân thể này thì mới mười bảy tuổi thôi, còn ngày sinh của Đỗ Hiểu Nguyệt thì Hồng Trù chưa từng nói qua cho nên nàng cũng không biết thân thể này sinh vào lúc nào nữa. "Bổn cung không thích quà sinh nhật", suy nghĩ một hồi nàng thuận miệng nói đại.
"Tại sao vậy?", Mã Tuyết Mạn tiếp tục hỏi tới.
"Mỗi lần qua một sinh nhật sẽ nhắc bổn cung nhớ đến mình đã gì đi một tuổi", Hiểu Nguyệt cười tủm tỉm nói "Tổ chức tiệc sinh nhật thật lớn chẳng khác gì kêu mọi người tới mà nói ta vừa già thêm một tuổi rồi! Thật không đáng".
Nét mặt đang ửng đó của Lý Thiên Nhu liền cứng lại, còn Đồng Như Sương đang ngồi một bên lại hé miệng cười "Hoàng hậu tỷ tỷ nói vậy cúng có chút đạo lý".
"Ai, Hoàng hậu tỷ tỷ nói như vậy thật chí lý", Mã Tuyết Mạn vỗ vỗ đầu "nếu như chúng ta qua một sinh nhật có nghĩa là chúng ta đã già thêm một tuổi, đúng không Lý tỷ tỷ?"
"Khụ, ừ", Lý Thiên Nhu gật đầu, nhưng trong nháy mắt liền cười nói "nhưng có thể được hoàng thượng chúc phúc, thông cáo thiên hạ ta già thêm một tuổi thì ta cũng rất hạnh phúc".
Hiểu Nguyệt vừa nghe vừa chớp mắt, cũng không nói gì chỉ ngồi uống trà. Cho dù hơi chậm chạp Mã Tuyết Mạn cũng hiểu được ý tứ của Lý Thiên Nhu, liền bắt chước Đỗ Hiểu Nguyệt ngồi uống trà không nói nữa. Đồng Như Sương cũng chỉ ngồi cười, chậm rãi ưu nhã uống trà, các phi tử khác thấy thế cũng im lặng làm theo.
Cứ như vậy, sau một giờ, một đám phi tử quần áo diễm lệ đều ôm tâm sự mà ngồi uống trà. Ánh mặt trời sáng lạn, gió xuân nhẹ thổi qua, hoa lê rơi nhẹ trên mặt đất, hương trà thơm mát làm cho Hiểu Nguyệt muốn nhắm mắt nghỉ ngơi.
"Ọe… Ọe…", Lý Thiên Nhu đột nhiên ôm bụng buồn nôn.
"Lý tỷ tỷ, tỷ bị sao vậy?", Mã Tuyết Mạn quan tâm hỏi.
"Lý quý phi, tỷ sao rồi?", các phi tần khác cũng buôn ly trà lo lắng hỏi.
"Ta…", Lý Thiên Nhu lấy tay chỉ thẳng Hiểu Nguyệt.
"Chẳng lẽ nước trà có vấn đề?", Đồng Như Sương nghi ngờ hỏi, đồng thời cũng theo ngón tay của Lý Thiên Nhu nhìn về phía Đỗ Hiểu Nguyệt.
Nữ nhân ngu ngốc này, nếu như trong trà có độc thì các ngươi còn ngồi yên ở đây được sao? Hiểu Nguyệt biểu môi thản nhiên nói "Lý muội muội, bổn cung hỏi muội mấy ngày nay có phải tự nhiên thèm chua không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!