Ta mặc dạ hành y lén lút đi tới sân viện bỏ hoang. Dưới gốc cây có một nam t. ử cũng mặc hắc y đang đứng đó.
Kể từ khi thư từ giữa ta và cha bị Tiêu Thừa Trạch xem được, ta biết liên lạc bằng thư không còn an toàn nữa, cha nhất định sẽ phái người khác đến tiếp ứng. Quả nhiên, đêm đó khi ta đi đại tiện lúc nửa đêm, đã thấy nam nhân này lảng vảng ngoài cửa.
Ta thận trọng hỏi y: "Ngươi là người cha ta phái tới truyền tin phải không?"
Y gật đầu, xác nhận xong xuôi.
Đều là người mình cả.
Y nói sau này có tin tức gì hữu ích cứ trực tiếp nói cho y là được.
Thế nên hôm nay ta mới tới đây.
"Hôm nay có tình hình gì?"
"Có." Ta che miệng, nhìn quanh quất mấy lượt mới hạ thấp giọng nói với hắn: "Hoàng thượng có bệnh."
"... Bệnh gì?"
"Không biết, tóm lại là rất nặng."
Y vuốt cằm trầm tư: "Sao ta chưa nghe nói nhỉ."
"Ngươi có phải phi t. ử của hắn đâu mà biết được." Ta phản bác.
Người cha tìm này chẳng đáng tin chút nào, ngay cả lời ta nói cũng không tin. Ta hơi sốt ruột: "Cha ta có nói bao giờ thì ra tay không?"
Trong đêm tối, y nhìn chằm chằm vào ta, nhìn đến mức ta thấy hơi rợn tóc gáy: "Nhìn ta làm gì?"
"Không có gì." Giọng y nghe rợn người lạ thường: "Hình như ngươi có vẻ rất nôn nóng."
Chẳng lẽ lại không? Cứ ở lại đây nữa, ta sẽ bị ăn sạch sành sanh mất.
"Ta đương nhiên có lý do của mình, tóm lại ngươi đừng hỏi nữa."
"Cha tiểu thư có lời muốn ta chuyển cho người."
Ta phấn chấn hẳn lên: "Lời gì?"
"Ông ấy bảo ngươi hãy tìm mọi cách g.i.ế. c c.h.ế. t Tiêu Thừa Trạch."
Ta ngẩn người hồi lâu, có chút không chắc chắn: "Cha ta thật sự nói vậy sao?"
Y gật đầu.
"Nhưng ta... một kẻ tay không tấc sắt thì dùng cái gì..."
Y từ trong n.g.ự. c lấy ra một gói bột đưa tới.
"Dùng cái này."
"Đây là?"
"Thuốc độc, không màu không vị, tiểu thư đổ nó vào rượu, thần không biết quỷ không hay là có thể lấy mạng y."
Ta chậm chạp nhận lấy, trong lòng dâng lên một nỗi phức tạp khó tả.
Tuy ta có giấc mộng làm công chúa, nhưng thật ra ta không muốn Tiêu Thừa Trạch c.h.ế.t. Dựa trên những gì ta hiểu về hắn thời gian qua, hắn không phải là một vị quân chủ tàn bạo bất nhân hay hôn quân vô đạo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!