Chương 6: (Vô Đề)

Lại còn bắt đầu nói lắp: "Trẫm... trẫm đương nhiên là muốn."

"Thế ngài còn đợi gì nữa?"

"... Chúng ta về tẩm cung đi, ở đây còn ra thể thống gì nữa."

Hoàng thượng đúng là Hoàng thượng, nói chuyện thâm sâu đến mức khiến người ta không hiểu nổi.

Ta khổ sở nhíu mày: "Ở đây cảnh sắc đẹp thế này, có gì mà không được?"

Hắn lùi lại một bước, ánh mắt vô cùng rối rắm.

"Nàng thật sự nghĩ vậy sao?"

Ta kiên định gật đầu.

"Vậy được rồi." Hắn thỏa hiệp, mặt đỏ như nhỏ m.á.u.

Ta cảm thấy có gì đó không đúng: "Có phải ngài say rồi không?"

"Có một chút."

Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, khuôn mặt từ từ tiến sát lại gần ta.

Dựa theo kinh nghiệm đọc thoại bản bao nhiêu năm của ta, hắn không phải say rượu.

Hắn là... bị người ta hạ t.h.u.ố. c rồi.

Nhất định là như vậy!

Chắc chắn là có cung nữ tâm địa bất chính nào đó muốn thượng vị, nên cố ý hạ t.h.u.ố. c vào chén rượu của hắn, biết đâu kẻ thủ ác lúc này đang nằm trên long sàng trong tẩm cung rồi.

Thấy mặt hắn càng lúc càng gần.

Ta dùng hai tay dồn lực đẩy mạnh một cái, đẩy phắt người trước mắt xuống hồ.

"Ngài..."

Nhân cơ hội này, ta cũng nhảy xuống theo, ở trong nước không ngừng s* s**ng trên n.g.ự. c hắn. Ta nào có quên kế hoạch tìm sách ban đầu. Nhưng hắn giấu kỹ thật đấy. Ta đành phải dùng sức kéo vạt áo hắn ra, một bàn tay thò vào trong tìm kiếm.

Thân hình Tiêu Thừa Trạch khẽ run lên. Ánh mắt hắn nhìn ta tối sầm lại, sâu thẳm khôn cùng: "A Vân nôn nóng đến vậy sao?"

Hình như ta đã chạm vào một góc giấy, lập tức trở nên phấn khích. Ngón tay lại thăm dò sâu hơn. Sắp bắt được rồi! Sắp bắt được rồi! Sắp...

Ể!

Tiêu Thừa Trạch đột nhiên nắm lấy tay ta kéo xuống dưới. Giọng nói hắn khàn đục, tựa như hải yêu mê hoặc lòng người: "Thứ nàng muốn ở chỗ này."

Lừa người! Cấm thư sao có thể giấu trong quần được! Càng không thể giấu trong áo ta! Ta vừa định sửa lại lỗi sai của hắn, đã bị hắn chặn môi lại.

Ể? Thế này có đúng không? Ta chỉ muốn lấy lại sách thôi mà, dù hắn không muốn cũng đâu cần phải thế này? Có điều... cảm giác này, cũng khá kỳ diệu...Bên bờ đột nhiên vang lên tiếng ồn ào. Tiêu Thừa Trạch đang nhắm nghiền mắt bỗng mở choàng ra, nhìn về phía xa. Chỉ thấy ánh đèn thấp thoáng đang tiến về phía này, chắc là yến tiệc đã kết thúc.

Hắn buông ta ra, cởi áo mình quấn lên người ta. Mắt ta tinh tường thấy một cuốn sách "tõm" một tiếng rơi xuống nước. Tiêu Thừa Trạch nghe thấy tiếng động, định cúi đầu xuống xem. Thế sao được! Ta vội vàng nâng mặt hắn lên tiếp tục hôn tới.

Hắn đưa tay ngăn lại, trong mắt sóng nước lóng lánh: "Được rồi, có người tới."

Bị ngắt quãng như vậy, cuốn cấm thư mang theo kỳ vọng của ta đã lững lờ trôi xa. Ta thở phào nhẹ nhõm, để mặc hắn bế lên bờ, đặt vào chỗ tối.

"Nàng ở đây đợi ta, ta đi dẫn dụ bọn họ đi chỗ khác."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!