Nhìn rõ thứ bên trong xong thì thất vọng tràn trề, kỳ bảo hiếm có gì chứ, chẳng phải chỉ là một viên ngọc rách thôi sao?
Trong mắt ta, nó còn chẳng quý bằng bản thảo của ta.
Ta tiện tay ném viên ngọc sang một bên, bỏ bản thảo vào trong hộp.
Thế này mới đúng chứ.
Nhưng con người ta lúc mệt mỏi nhất là dễ làm sai chuyện nhất.
Ví dụ như ta, sau khi bỏ bản thảo vào thì quên lấy ra...
Thái giám chưởng quản cũng không ngờ trong chiếc hộp đẹp đẽ như vậy lại chứa cuốn sách bất chính nhất thiên hạ.
Cứ thế mà dâng lên.
Đến khi ta nhớ ra thì cuốn cấm thư của ta đã bị coi là quà mừng thọ, xếp chung với lễ vật của văn võ bá quan và chúng nhân hậu cung.
Trùng hợp hơn nữa là, Hoàng thượng đi dạo một vòng, các lễ vật khác không xem, chỉ mở duy nhất hộp gấm của ta.
Ta cảm thấy tim mình ngừng đập luôn rồi.
Chỉ có thể trơ mắt nhìn ngón tay thon dài của hắn lật mở trang sách, tò mò liếc nhìn hai cái.
Sau đó thân hình chấn động, khóe miệng giật giật, mặt đỏ như hoa đào.
Cuối cùng, ánh mắt hắn nhìn ta đã không còn từ ngữ nào đủ để diễn tả sự phức tạp.
Ta vừa nghĩ đến những lời lẽ phóng túng kia, mặt cũng nóng bừng lên, xấu hổ đến mức không có chỗ trốn.
Hạnh Nhi không biết chữ, nên con bé đọc, ta chấp b. út.
Để tăng thêm cảm giác chân thực, ta dùng ngôi thứ nhất, còn chẳng thèm dùng giả danh...
Xong đời rồi.
Hắn chắc sẽ không nghĩ rằng ta cố ý viết những thứ cấm thư này để nh.ụ. c m. ạ hắn chứ?
Dù sao thì chương đầu tiên chính là cảnh hắn ở dưới thân ta khổ sở cầu xin...
"Nàng... to gan…"
Hắn tức đến mức hơi thở không vững, lá gan của ta cũng run rẩy theo...
Thái hậu lúc này cũng nảy sinh lòng hiếu kỳ: "Hoàng nhi, trên đó viết gì vậy, cũng cho ai gia xem thử với."
Tiêu Thừa Trạch nhanh ch. óng nhét vào lòng áo: "Không có gì, chỉ là mấy lời nịnh hót tâng bốc mà thôi."
Ta lau mồ hôi trên trán. May quá, may mà không làm ta mất mặt trước đám đông.
Nhưng bữa tiệc tối nay ta ăn mà như ngồi trên đống lửa.
Đặc biệt là ánh mắt phía trên kia, cứ như có như không mà quét về phía này.
Ta như ngồi trên bàn chông.
Trong lòng không ngừng suy tính làm sao mới lấy lại được cuốn cấm thư kia.
Dù sao thì đoạn sau còn quá đáng hơn, một trăm lẻ tám loại cực hình đều đem ra dùng cả, ta sợ hắn nổi giận một cái là cho ta ngũ mã phanh thây.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!