Ta không chắc chắn lắm, ngước mắt nhìn phản ứng của hắn.
Lại phát hiện mặt hắn đỏ bừng như một đóa hải đường kiều diễm.
"Nàng đứng lên trước đã." Đóa hải đường lên tiếng.
Ta "ồ" một tiếng, đứng dậy.
Lại đột nhiên thấy không đúng, ánh mắt liếc xuống dưới: "Cái kia của ngài..."
"Câm miệng!" Hắn dùng ánh mắt ngăn chặn lời tiếp theo của ta, sau đó tự mình chỉnh đốn y phục rồi bước ra ngoài.
Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, mấy bóng người đang hóng hớt suýt chút nữa thì ngã nhào vào trong.
Sắc mặt Tiêu Thừa Trạch đen như đ.í. t nồi.
"Xem đủ chưa?"
"Xem đủ rồi thì tự đi nhận phạt đi!"
Mấy người kia khúm núm vâng dạ, lúc rời đi còn không quên liếc trộm ta vài cái.Ngày hôm sau, trong cung đột nhiên lan truyền tin đồn điên rồ.
Nói rằng thủ đoạn quyến rũ người của ta vô cùng lợi hại, giữa thanh thiên bạch nhật mà dám lột quần Hoàng thượng.
Khiến Hoàng thượng bùng lên d.ụ. c vọng, giữa ban ngày mà nổi h*m m**n, làm này làm nọ...
Thậm chí vì quá dùng lực mà làm bị thương cả thắt lưng.
Họ kể vừa sống động vừa k*ch th*ch.
Đến mức chính chủ là ta đây cũng nghe đến mê mẩn.
Ta bốc một nắm hạt dưa ghé sát lại gần.
Người bị đám đông vây quanh chính là cung nữ thân cận của ta, Hạnh Nhi.
Chỉ thấy nàng ấy mày bay mắt múa, nước miếng văng tung tóe: "Các tỷ muội không thấy đâu, cảnh tượng lúc đó k*ch th*ch lắm, Thuần phi nương nương xé rách cả quần trong của Hoàng thượng, còn quỳ dưới đất ý đồ..."
Nàng ấy càng nói giọng càng thấp, đến cuối cùng gần như không nghe thấy gì nữa.
Ta sốt ruột đến gãi tai bứt óc: "Ý đồ gì cơ? Ngươi nói to lên chút xem nào?"
Lời vừa thốt ra, mọi người đồng loạt sững sờ, quay đầu nhìn ta.
Tức khắc quỳ rạp xuống đất, biểu cảm kinh hoàng như thể nhìn thấy quái vật, mặt cắt không còn giọt m.á.u.
Hạnh Nhi lại càng sợ đến mức hai hàm răng đ.á.n. h vào nhau lập cập.
Liên tục dập đầu: "Nô tỳ biết lỗi, nô tỳ biết lỗi, Hoàng thượng tha mạng!"
Hoàng thượng?
Ta cũng quay người nhìn lại.
Tiêu Thừa Trạch không biết đã đến từ lúc nào, đang lẳng lặng đứng sau lưng ta, không biết đã nghe được bao lâu.
Hắn nhíu c.h.ặ. t mày, môi mím lại. Mặt hắn như bị tạt một gáo rượu nóng, đỏ từ mang tai lan xuống tận đường xương hàm. Ngay cả cổ cũng ửng lên một lớp hồng nhạt.
Chẳng rõ là vì tức giận hay vì thẹn thùng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!