Chương 3: (Vô Đề)

Trên mặt hiện lên vệt đỏ nhạt: "Hậu cung của đương kim thánh thượng không có mấy người."

Đây đúng là sự thật.

Tân đế đăng cơ vừa tròn một năm, vị trí Hoàng hậu vẫn còn trống.

Phi tần tính cả ta cũng chỉ có ba người.

Một là La mỹ nhân do phiên bang tiến cống.

Một là Lệ phi do Thái hậu đích thân chọn lựa.

Còn ta là do lão cha nhà mình nhét vào.

Hiện tại vào cung đã hơn một tháng, ta vẫn chưa được diện kiến long nhan.

Ta cứ ngỡ là do chính vụ bận rộn, xem ra là "có lòng mà không có sức" rồi.

Nghĩ thông suốt chuyện này, ta trở về hăng hái viết cho cha một phong thư.

"Tỷ muội hậu cung ít ỏi, Hoàng thượng không được..."

Kết quả ngày hôm sau, Hoàng thượng đến thật.

Theo lễ pháp, ta quỳ trên mặt đất không được ngẩng đầu.

Chỉ nghe thấy trên đỉnh đầu vang lên một giọng nói nghiến răng nghiến lợi: "Nghe nói nàng đi khắp nơi rêu rao rằng trẫm "không được"?"Cũng không hẳn là khắp nơi.

Chỉ viết trong thư nhà thôi mà.

Khoan đã, hắn đã xem thư của ta?

Vậy chẳng phải đã biết chuyện cha ta muốn mưu phản rồi sao?

Ta vội vàng ôm c.h.ặ. t lấy đùi hắn mà gào khóc t.h.ả. m thiết: "Hoàng thượng, tất cả đều là lỗi của thần thiếp, không liên quan gì đến cha thần thiếp đâu ạ."

Hoàng thượng ngẩn ra: "Tuy đầu óc không tốt, nhưng lại rất hiếu thảo."

Ơ, giọng nói này sao mà quen thế nhỉ?

Ta lén lút ngẩng đầu, nhìn theo ống quần màu vàng sáng đi lên, người đầu tiên ta thấy là khuôn mặt đầy vẻ chê bai của cha ta đang đứng sau lưng Hoàng thượng.

"Cha, sao cha lại tới đây?"

Ông ấy thở dài một tiếng đầy vẻ "rèn sắt không thành thép", sau đó cung kính hành lễ với Hoàng thượng: "Tiểu nữ không hiểu chuyện, ở nhà bị chúng thần nuông chiều hư rồi, xin Hoàng thượng đừng chấp nhặt với nó."

Lão cha tuy tham quyền, nhưng đối với ta là thật lòng.

Từ nhỏ đến lớn, ngoại trừ chuyện vào cung này ra, không có việc gì là không thuận theo ý ta.

Ta lập tức cảm động đến nước mắt đầm đìa.

Tiếp tục ôm đùi Hoàng thượng khóc lóc: "Hoàng thượng minh giám, ngàn sai vạn sai đều là lỗi của thần thiếp, là thần thiếp ăn nói xằng bậy, người muốn c.h.é. m thì cứ c.h.é. m đầu thần thiếp đi, xin hãy tha cho cha thần thiếp!"

Bầu không khí bỗng trở nên yên tĩnh.

Giọng nói của Hoàng thượng thong thả truyền vào tai: "Trẫm nói muốn c.h.é. m đầu nàng khi nào?"

Ta khoảnh khắc cha liếc mắt với ta.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!