Chương 2: (Vô Đề)

Bị mỹ sắc làm cho mê muội, ta vỗ vỗ vai huynh ấy, lời an ủi thốt ra khỏi miệng: "Không sao đâu, sau này phụ thân ta cũng chính là phụ thân huynh."

Sương mù trong mắt huynh ấy tan biến, trở nên sáng quắc: "Lời này có ý gì?"

Ý là nếu phụ thân ta khởi sự thành công, thì ông ấy sẽ là cha của tất cả mọi người. Dù sao thiên hạ vạn dân đều là con dân của Hoàng đế mà.

Nhưng chuyện này không thể rêu rao khắp nơi được. Huống hồ phụ thân ta cũng chưa chắc đã thành công.

Để tìm một cái cớ hợp lý cho việc nhận cha này, ta nảy ra một kế, phấn khích nói: "Hay là chúng ta kết bái huynh muội khác họ đi!"

Biểu cảm trên mặt huynh ấy rạn nứt từng tấc một, không chút lưu tình mà từ chối: "Không được!"

"Tại sao?" Ta cảm thấy khá tổn thương: "Ta còn chưa chê huynh là một thị vệ nhỏ nhoi lương tháng hai lượng bạc, cơm ăn chẳng đủ no, mà huynh còn dám chê ta sao?"

"Không phải." Vệ Cẩn thở dài: "Huynh đệ tỷ muội của ta đủ nhiều rồi, thôi bỏ đi."

"Vậy thì thôi vậy."

Ta hậm hực liếc huynh ấy một cái, trong lòng gào thét đầy tiếc nuối, một nam nhân xinh đẹp thế này mà là huynh đệ của ta thì nói ra oai biết bao nhiêu chứ.Ngày thứ hai sau khi trút bầu tâm sự với Vệ Cẩn, phụ thân đã vào cung thăm ta.

Nghĩ lại thì mấy ngày nay không có tin tức gì truyền về, chắc là ông ngồi không yên rồi.

Ta cho người lui ra, có chút thấp thỏm nghênh đón: "Phụ thân, sao người lại tới đây?"

"Tới xem con sống có tốt không."

"Cũng ổn ạ, cơm nước ở đây khá ngon."

Ông gật đầu tỏ vẻ đồng tình: "Mới không gặp có hơn tháng mà con đã béo lên không ít, xem ra cơm nước đúng là không tệ thật. Coi như ta và mẫu thân con đã lo lắng hão rồi."

Ta hiểu rồi, ông đang mỉa mai ta chỉ lo ăn uống mà quên mất chính sự.

Nhưng chuyện này cũng không thể trách ta được. Ta đã rất nỗ lực thám thính tin tức rồi đó chứ. Nếu không thì sao đêm nào ta cũng hẹn hò với Vệ Cẩn ở Ngự thiện phòng để dò hỏi huynh ấy làm gì. Nói đi cũng phải nói lại, nếu không phải một ngày ăn bốn bữa, ta cũng chẳng béo lên được.

Ta sầu não nhéo nhéo lớp mỡ thừa bên eo, định khuyên ông từ bỏ kế hoạch kia.

"Phụ thân, người xem Hoàng thượng mỗi ngày trời chưa sáng đã phải thức dậy lý chính, phê duyệt tấu chương thường đến tận đêm khuya, trên triều đường phải cân bằng các phe phái thế lực, biên cảnh hơi có biến động là ăn ngủ không yên, ngay cả tuyển phi tần cũng có thể liên lụy đến cục diện triều đình, nửa điểm cũng không do mình tự quyết. Con thấy làm Hoàng thượng cũng chẳng phải chuyện nhẹ nhàng gì."

Phụ thân không vui nhíu mày: "Mới vào cung mấy ngày mà con đã bắt đầu xót xa cho hắn rồi sao?"

Ta ngơ ngác: "Dạ? Con xót xa cho ngài ấy hồi nào? Con chỉ là nói sự thật thôi mà."

Cha ta cau mày khó chịu: "Mới vào cung vài ngày, con đã bắt đầu xót xa hắn rồi sao?"

Ta vẻ mặt mờ mịt: "Hả? Con xót hắn hồi nào. Con chỉ là nói thật thôi mà."

"Đã làm Hoàng đế rồi, chịu chút vất vả này là lẽ đương nhiên."

Xem ra cha ta vẫn chưa chịu từ bỏ ý định.

Ta tung ra đòn chí mạng: "Vậy nếu Hoàng thượng muốn mở rộng hậu cung, mẫu thân cũng không để tâm sao?"

Cha ta đập bàn đứng phắt dậy: "Cái gì, con mới vào cung, hắn đã muốn nạp thiếp?"

Ta: ... Hả?

"Ta đi tìm hắn tính sổ ngay đây."

"Cha... con còn chưa nói hết câu mà?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!