Phụ thân ta là đứng đầu hàng văn quan, thật sự là dưới một người mà trên vạn người.
Thế nhưng đêm ấy, ta đứng ngoài thư phòng lại nghe thấy ông nói với người ta rằng: "Vị trí này ngồi đã nhiều năm, thực sự cũng đã ngồi đến phát ngán rồi. Đã đến lúc nên thay đổi."
Dựa vào kinh nghiệm xem không ít thoại bản của ta, ta biết rõ phụ thân đã chẳng còn thỏa mãn với chiếc ghế Thừa tướng này nữa rồi. Nhưng nếu còn muốn tiến xa hơn, thì chỉ còn duy nhất một vị trí mà thôi.
Chẳng lẽ, ông ấy muốn tạo phản?
Đây chính là đại tội diệt tộc.
Nhưng còn chưa đợi ta nghĩ kỹ xem nên khuyên ngăn phụ thân từ bỏ ý định này thế nào, ông đã phát hiện ra ta đang đứng ngoài cửa.
"Cẩm Vân, con đến thật đúng lúc, mau vào đây. Phụ thân có chuyện muốn thương lượng với con."
Ta thấp thỏm không yên bước vào: "Phụ thân, có chuyện gì vậy ạ?"
Chẳng lẽ là muốn lợi dụng ta để thực hiện đại kế tạo phản của ông sao?
"Phụ thân muốn đưa con vào cung, con có bằng lòng chăng?"
Hừ! Đoán đúng rồi!
Phụ thân muốn ta nhập cung để thám thính tình hình cho ông.
Không được, không được! Ta còn trẻ, ta vẫn chưa sống đủ mà.
Ta "cạch" một tiếng quỳ sụp xuống trước mặt ông, nước mắt nước mũi giàn giụa: "Đừng mà phụ thân, con không muốn rời xa người và mẫu thân đâu..."
Càng không muốn c.h.ế. t đâu.
Vế sau còn chưa kịp nói ra đã bị ông cắt ngang.
"Hồ đồ! Con gái lớn rồi sao có thể cứ ở mãi trong nhà, chẳng phải sẽ khiến người ta chê cười sao? Được rồi, chuyện này ý ta đã quyết, không cần bàn thêm, cứ định như vậy đi."
Nói xong, ông phất tay áo, sải bước đi ra ngoài trước.
Ta ngây người tại chỗ.
Không phải chứ phụ thân, đây là cái gọi là "thương lượng" của người sao? Con còn chưa nói hết câu mà?
Ta lại tìm đến mẫu thân để khóc lóc kể lể, kết quả thái độ của bà cũng y hệt phụ thân, mở miệng ra là con gái lớn không giữ được trong nhà. Còn nói cái gì mà đây là vì tốt cho ta, vào cung rồi có thể hưởng thụ cuộc sống như công chúa.
Ta lập tức hiểu ngay, ý của bà là sau khi phụ thân thượng vị thì ta chính là công chúa.
Làm công chúa thì tốt biết bao.
Có mỹ thực ăn không hết, có gấm vóc lụa là mặc không xuể, lại còn có thể nuôi vô số diện thủ.
Nghĩ như vậy, việc tiến cung dường như cũng không còn đáng sợ đến thế nữa.Trước ngày nhập cung, phụ thân mẫu thân nắm tay ta, nước mắt già nua chảy dài mà dặn dò:
"Nữ nhi à, con phải nhớ kỹ lời cha, trong cung không giống như ở nhà, nhất định phải tuân thủ quy củ. Nếu có tình huống bất ngờ gì, nhớ viết thư cho cha."
Hiểu rồi, phụ thân muốn ta giúp ông lưu tâm tình hình trong cung để đề phòng bất trắc.
Tuy rằng không tán thành việc mưu phản, nhưng ai bảo ông là cha ta cơ chứ. Đành phải chiều theo thôi vậy.
Thế là, vì đại nghiệp của ông, ta nơi nơi lưu tâm.
Mật thư cứ ba ngày một bức gửi về nhà.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!