Chương 99: (Vô Đề)

Chu Trạch Tân bị Kha Tín Phàm đấm thẳng vào mũi, lùi lại mấy bước, máu mũi lập tức tuôn ra. Gã hoảng loạn lấy tay bịt mũi, to giọng mắng chửi: "Cái quái gì vậy?"

Mấy người trong phòng lập tức đứng cả dậy.

Nhưng Kha Tín Phàm không hề sợ hãi, bước vào trong nhà, lật tay rút từ túi áo trong ra một khẩu súng, lên đạn rồi chĩa thẳng vào đầu Chu Trạch Tân, giọng lạnh lùng: "Mày chọc nhầm ông rồi đấy!"

Chu Trạch Tân sững sờ.

Mấy người trong nhà cũng lập tức im bặt, vừa nãy còn định xông lên, giờ lại đồng loạt đứng yên tại chỗ.

Kha Tín Phàm cũng không đến một mình. Ngay khoảnh khắc anh rút súng chĩa vào đầu Chu Trạch Tân, từ ngoài cửa có thêm sáu, bảy người tràn vào.

Văn Gia Ninh đứng dậy khỏi ghế sofa.

Kha Tín Phàm liếc cậu một cái, giọng mất kiên nhẫn: "Không liên quan đến mày, ra ngoài!"

Văn Gia Ninh do dự một chút, không nói gì thêm rồi rời khỏi căn phòng.

Lúc này, một thanh niên từ nhóm người đi theo Kha Tín Phàm bước tới, đưa cho anh một phong bì.

Kha Tín Phàm lườm Chu Trạch Tân mấy giây, cất súng, giật lấy phong bì xé ra, một đống ảnh rơi lả tả xuống đất.

Sắc mặt Chu Trạch Tân lập tức tối sầm.

Kha Tín Phàm giẫm lên một tấm ảnh, hỏi: "Đây là mẹ mày?"

Chu Trạch Tân im lặng.

Anh lại giẫm lên một tấm khác: "Đây là em gái mày? Nghe nói còn đang học đại học à? Tiếc là không hợp gu tao, nhìn chán chết."

Chu Trạch Tân không nhịn được nữa, gào lên: "Mày đã làm gì họ?"

Kha Tín Phàm nói: "Chẳng làm gì cả, chỉ cho người canh trừng một chút thôi. Tao chỉ đang đợi xem mày dám làm gì em trai tao."

Một người đi cùng Chu Trạch Tân định tiến lên.

Kha Tín Phàm chỉ vào người đó: "Không liên quan đến mày! Muốn kéo cả em gái nó chết chung à? Muốn thì cứ thử."

Người đó lập tức không dám nhúc nhích.

Kha Tín Phàm bất ngờ đá Chu Trạch Tân ngã ngửa xuống đất, rồi đặt chân lên ngực gã cười khẩy: "Sao? Tống tiền? Mấy chiêu đó tao chơi chán rồi. Tao nói cho mày biết, muốn làm cứng thì cũng phải xem mình có đủ bản lĩnh không. Phải biết thứ gì nên động vào, thứ gì không nên. Mày tưởng Lục Tiến Lãng chưa động đến mày là vì sợ mày chắc? Là do nó chẳng thèm để ý đến mày thôi."

Chu Trạch Tân đỏ mặt tía tai, nhìn anh đầy oán hận.

Kha Tín Phàm lại nói: "Mày nên cảm ơn tao đã cứu mày một mạng đi. Nếu mày động đến em trai tao thật, giờ mày đã chẳng còn sống mà ngồi đây nói chuyện."

Chu Trạch Tân tức giận, th* d*c nói: "Tôi không động đến cậu ta."

"Biết chứ, nếu có thì tao đâu nhiều lời với mày. Nói thật, không dám liều thì đừng chơi mấy trò bẩn. Không chịu nổi hậu quả đâu."

Chu Trạch Tân nhìn anh, nói: "Đừng động đến mẹ và em gái tôi, tôi sẽ đưa hết ảnh cho anh."

Kha Tín Phàm cười lạnh: "Ảnh thì mày cứ giữ lại mà tự xem đi. Chỉ cần mày dám để lọt ra ngoài thì chuẩn bị chịu hậu quả. Suy nghĩ cho kỹ."

Bên ngoài biệt thự, Văn Gia Ninh đứng dựa vào xe, lặng lẽ chờ đợi.

Một lúc sau, Kha Tín Phàm bước ra.

Văn Gia Ninh hỏi: "Ảnh đâu?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!