Trần Trạch Quân và Diệp Tinh cùng nhau xem lại đoạn giám sát thang máy của tòa nhà trung tâm phục hồi chức năng.
Anh biết Diệp Tinh không thể kiên nhẫn để xem hết một đoạn video giám sát dài, nên đã xem toàn bộ đoạn video từ trước và tập trung vào ba người đàn ông đã đi lên tầng trung tâm phục hồi chức năng vào buổi chiều hôm đó.
Thật ra Trần Trạch Quân cũng hiểu, ba người này chưa chắc là nghi phạm. Kẻ giết người có thể chọn đi cầu thang để tránh bị ghi hình trong thang máy. Nhưng hiện giờ, anh chỉ còn có thể cố gắng hết sức. Manh mối duy nhất anh còn là Diệp Tinh, những người khác trong trung tâm phục hồi sẽ không cung cấp thêm chứng cứ cho anh nữa.
Khi hai người đầu tiên xuất hiện, Diệp Tinh không có phản ứng gì. Nhưng khi thấy người thứ ba. Một người đàn ông cao to vạm vỡ, Diệp Tinh mở to mắt, nhìn chằm chằm vào màn hình.
Trần Trạch Quân vẫn luôn chú ý đến biểu cảm của Diệp Tinh. Anh bấm dừng lại, hỏi: "Là hắn ta sao?"
Diệp Tinh không trả lời.
Trần Trạch Quân phóng to hình ảnh, hỏi lại: "Người đã xuất hiện trong lớp học chiều hôm đó có phải là người đàn ông này không?"
Diệp Tinh vẫn im lặng.
Trần Trạch Quân có chút sốt ruột, túm lấy đầu Diệp Tinh, ép cậu nhìn sát vào màn hình, hét lên: "Tôi hỏi cậu có phải không?!"
Diệp Tinh run rẩy, co rút người lại, dứt khoát nhắm mắt lại.
Trần Trạch Quân tức giận, vỗ mạnh lên đầu cậu. Diệp Tinh nghiêng đầu, vẫn nhắm chặt mắt. Một lúc sau, Trần Trạch Quân thấy nước mắt rơi xuống từ khóe mắt cậu.
Trần Trạch Quân sững người, buông tay ra, ôm Diệp Tinh vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng cậu, khẽ nói lời xin lỗi.
Cảnh quay kết thúc. Tạ Nhược Minh giơ ngón tay cái với Văn Gia Ninh, tỏ ý khen ngợi.
Phân đoạn khóc lặng lẽ kia, Tạ Nhược Minh không ngờ quay lại suôn sẻ như vậy. Văn Gia Ninh thể hiện còn xuất sắc hơn mong đợi.
Sau vụ tai nạn xe, nghỉ ngơi một thời gian ngắn Văn Gia Ninh lại tiếp tục quay phim.
Đối với vai Diệp Tinh, Văn Gia Ninh đã suy nghĩ rất nhiều, cũng thường xuyên trao đổi với Tạ Nhược Minh. Có lúc Tạ Nhược Minh còn kinh ngạc, vì Diệp Tinh hiện lên qua ống kính còn xuất sắc hơn tưởng tượng ban đầu của ông.
Ông cùng phó đạo diễn xem lại đoạn quay vừa rồi qua màn hình, thấy Diệp Tinh nhắm chặt mắt, ngay cả hàng mi cũng run rẩy, sắc mặt tái nhợt.
Phó đạo diễn cảm thán: "Tôi chưa từng thấy diễn viên trẻ nào có diễn xuất tốt thế này."
Tạ Nhược Minh chống tay lên môi, nói: "Người sinh ra là để làm nghề này."
Vừa có ngoại hình, vừa có diễn xuất, lại còn trẻ tuổi. Tạ Nhược Minh không khỏi xúc động.
Sau khi kết thúc cảnh quay, trong lúc bàn về cảnh tiếp theo với Tạ Nhược Minh, Văn Gia Ninh vẫn còn giữ được cảm xúc của cảnh trước.
Cậu dành rất nhiều tâm huyết cho bộ phim này, mỗi lần quay đều hoàn toàn nhập vai. Điều này trước đây cậu rất khó làm được, vì nhập quá sâu cũng có nghĩa là khó thoát ra.
Nhưng giờ đây, sau khi trải qua bao chuyện. Thậm chí từng "chết" một lần, cậu lại càng dễ phân biệt giữa diễn xuất và hiện thực. Cậu tin mình có thể chuyển đổi vai diễn và cảm xúc bất cứ lúc nào, vì trong lòng cậu còn có người quan trọng hơn.
Nghĩ đến đây, Văn Gia Ninh quay đầu nhìn Lục Tiến Lãng.
Lục Tiến Lãng đang cầm điện thoại gọi điện, thấy cậu nhìn thì mỉm cười.
Quá trình quay phim tiếp tục.
Buổi tối, Trần Trạch Quân ra ngoài mua cơm tối, khi mang đồ ăn về thì phát hiện Diệp Tinh không thấy đâu. Anh hoảng loạn tìm khắp nhà, cuối cùng tìm thấy cậu đang trốn trong tủ quần áo, run rẩy.
Diệp Tinh tự nhốt mình trong đó, mặc cho Trần Trạch Quân gọi thế nào cũng không chịu ra.
Cuối cùng Trần Trạch Quân phải bế cậu ra.
Dỗ dành cậu ăn và đi ngủ tốn khá nhiều công sức. Trước khi ngủ, Trần Trạch Quân hôn lên trán Diệp Tinh, nói: "Chúc ngủ ngon, bé cưng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!