Văn Gia Ninh cùng Văn Thúy Lan đi đến khu biệt thự mà cậu từng sống trước đây. Hai người không lái xe mà chậm rãi đi bộ. Đây là một khu biệt thự cao cấp có phần cũ kỹ, Văn Gia Ninh cũng đã sống ở đây nhiều năm và chưa từng có ý định chuyển đi.
Cây cối, hoa cỏ trong khu đều đã sinh trưởng qua nhiều năm, chỉ trong một hai năm ngắn ngủi này thì chẳng thể thay đổi được bao nhiêu – tất cả vẫn giống hệt như lúc cậu rời đi.
Khi đi lại trên con đường xưa, bên cạnh lại là mẹ mình, Văn Gia Ninh bỗng cảm thấy mơ hồ, không phân rõ nổi bản thân đang sống ở hiện tại hay đã quay về quá khứ.
Văn Thúy Lan vẫn thường nói, bà hối hận vì đã không ở bên cạnh Văn Gia Ninh nhiều hơn trong những năm cuối đời. Nhưng Văn Gia Ninh lại không nghĩ vậy. Sau khi tái hôn, rõ ràng bà sống vui vẻ hơn, còn cậu thì lúc nào cũng bận rộn. Nếu mẹ ở lại bên cậu, phần lớn thời gian cũng chỉ một mình trong căn nhà trống. Nếu được chọn, cậu vẫn mong mẹ có thể sống cùng người mình yêu, hạnh phúc hơn một chút.
Khi đi đến trước biệt thự của Văn Gia Ninh, hai người cùng dừng lại.
Bức tường bên ngoài vì có ban quản lý chăm sóc nên không đến mức hoang tàn, nhưng có lẽ do lâu ngày không có người ở, từ ngoài cửa sổ nhìn vào bên trong thấy vô cùng u ám.
Mở cửa bước vào, Văn Gia Ninh lập tức ngửi thấy một mùi lạnh lẽo và cũ kỹ xộc lên, như bị thời gian bỏ quên. Nội thất trong nhà vẫn giữ nguyên, phủ lên trên là một lớp vải trắng.
Văn Thúy Lan không kìm được nước mắt.
"Cậu cứ xem đi." bà nói với Văn Gia Ninh.
Thật ra cũng không có gì phải xem, Văn Gia Ninh quá quen thuộc với nơi này. Cậu nghe thấy Văn Thúy Lan đứng bên cạnh nói: "Sau khi Gia Ninh mất, nơi này vẫn giữ nguyên trạng, không ai động vào. Những món đồ này, tôi không biết cậu có thích không. Nếu không, tôi có thể cho người đến dọn đi."
Văn Gia Ninh bước vào giữa phòng khách, đưa tay chạm vào tủ kệ TV – nơi từng đặt một bức ảnh của chính cậu, giờ đã không còn. Cậu ngẩng đầu nhìn lên cầu thang dẫn lên tầng hai. Góc tường nơi từng dán áp phích của cậu cũng đã trống trơn.
Ngăn tủ, ngăn kéo đều trống rỗng, Văn Thúy Lan đã dọn dẹp sạch sẽ từ lâu.
Văn Gia Ninh bước lên tầng hai, thấy chiếc giường lớn trong phòng ngủ trống trải. Những chậu cây từng có ngoài ban công cũng không còn. Nhưng từ ban công nhìn ra, cảnh vật vẫn giống hệt năm nào.
Cậu quay đầu lại, nói với Văn Thúy Lan vừa theo sau:
"Cô Văn, bán căn nhà này cho tôi đi. Đừng chuyển đồ đạc đi, giữ nguyên hết. Tôi rất thích nơi này và sẽ chăm sóc nó cẩn thận. Cô cũng có thể đến bất cứ lúc nào."
Có lẽ câu cuối cùng của cậu đã chạm vào trái tim Văn Thúy Lan. Bà mắt đỏ hoe, nói: "Gọi tôi là dì Văn đi. Dì thật sự rất vui vì người mua căn nhà này là một đứa trẻ như cậu. Dì đã nói rồi, giá cả không quan trọng, dì chỉ mong lý do cậu mua căn nhà là xuất phát từ tấm lòng chân thành."
Văn Gia Ninh trả lời: "Cháu mua để ở, thật đấy."
Nghe vậy, Văn Thúy Lan khẽ gật đầu: "Vậy thì tốt, dì mong là như thế."
Cuối cùng, giá bán được đưa ra là mười lăm triệu (1.500 vạn ~ khoảng 5 tỷ 2 vnd). So với giá trị đất đai và vị trí của căn biệt thự, mức giá này đã là khá "mềm". Tuy nhiên, nói về giá trị thực sự của căn nhà thì rất khó đánh giá. Đây từng là nơi ở của đại minh tinh Văn Gia Ninh, với người hâm mộ, nơi này có giá trị tinh thần rất cao. Nhưng đồng thời, đây cũng là nơi Văn Gia Ninh đột ngột qua đời, theo quan niệm người Trung Quốc, cái chết như vậy là "hành tử", không tốt lành, vì thế có thể khiến nhiều người e ngại.
Giới giải trí lại càng mê tín. Dám mua căn nhà này e rằng chỉ có chính Văn Gia Ninh mà thôi.
Nhưng 15 triệu vẫn là một khoản quá lớn đối với cậu, trong lúc này cậu không thể xoay được số tiền ấy.
Sau khi cân nhắc, Văn Thúy Lan đồng ý để cậu chuyển vào ở trước, rồi chờ khi cậu gom đủ tiền mới làm thủ tục sang tên.
Văn Gia Ninh có chút do dự. Cậu đến tìm Ôn Đình Hoan để bàn bạc, muốn xem có thể vay một lần để thanh toán toàn bộ. Nhưng Ôn Đình Hoan lại không đồng ý, nói:
"Hay là thử mượn công ty một ít đi."
"Không hợp lý đâu." Văn Gia Ninh đáp. Mượn công ty đồng nghĩa với việc mượn tiền của Lục Tiến Lãng, điều này khiến cậu thấy không thoải mái.
Thực ra, Lục Tiến Lãng từng chủ động đề cập rồi. Với quan hệ giữa hai người hiện tại, nếu có vay thì Lục Tiến Lãng cũng không coi là thiệt. Nhưng nói cho cùng, dù ngoài miệng Văn Gia Ninh có nói gì, trong lòng cậu vẫn luôn mong muốn giữ một vị thế bình đẳng với Lục Tiến Lãng.
Chuyện Văn Gia Ninh mua lại căn biệt thự cũ nhanh chóng bị giới truyền thông phát hiện. Thật ra, ngay từ khi Văn Thúy Lan rục rịch bán nhà, đã có nhiều phóng viên để mắt đến rồi.
Tuy nhiên, cậu lại không lập tức báo cho Lục Tiến Lãng. Đến gần một tuần sau, khi anh đang ăn cơm ở nhà họ Lục thì Lục Tiến Lãng tình cờ thấy tin trên tạp chí giải trí mà mẹ anh vứt trên ghế sofa.
Anh ngồi đó, mở tạp chí ra đọc thì cháu trai sáu tuổi của anh chạy lại, nằm sấp trên chân anh hỏi:
"Chú ba, chú đang xem gì đấy?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!