Chương 5: (Vô Đề)

Hai ngày sau, Văn Gia Ninh nhận được cuộc gọi từ đạo diễn Trần, thông báo rằng anh đã trúng tuyển và được mời tham gia ghi hình chương trình tại đài truyền hình sau một tuần nữa.

Anh bình tĩnh trả lời: "Vâng, cảm ơn."

Ngay khoảnh khắc cúp máy, Văn Gia Ninh cũng hạ quyết tâm nghiêm túc đối mặt với cuộc thi lần này. Anh thà coi đây là một cuộc thi chứ không phải một buổi tuyển chọn tài năng. Anh không đến để biểu diễn cho người khác xem, mà là tìm cho bản thân một con đường mới cho tương lai.

Sau khi đưa ra quyết định này, Văn Gia Ninh bắt đầu lục tìm thông tin liên lạc với người thân của Kha Tín Hàng. Khuyết tật trên cơ thể Kha Tín Hàng là điều không thể để người ngoài biết được, anh không muốn cha mẹ cậu ấy phải biết qua truyền hình.

Tuy nhiên, trong những thông tin liên lạc còn lại của Kha Tín Hàng lại không hề có số điện thoại của cha mẹ cậu, thậm chí cũng không có của anh trai cậu.

Văn Gia Ninh tìm được số điện thoại của cậu ruột Kha Tín Hàng, gọi đến thăm dò một chút thì mới biết cha mẹ cậu ấy đã qua đời, còn anh trai thì quan hệ không tốt, hiện tại cũng đã cắt đứt liên lạc.

Thật ra như vậy cũng là chuyện tốt, nếu không Văn Gia Ninh thật sự không biết nên đối diện với người thân của Kha Tín Hàng như thế nào. Duy chỉ có người anh trai này là một ẩn số bất ổn, khiến Văn Gia Ninh cảm thấy hơi lo lắng.

Buổi tối đến quán bar, Văn Gia Ninh kể cho Tô Thiện chuyện anh đã vượt qua vòng sơ tuyển.

Tô Thiện hơi ngạc nhiên: "Ồ? Đạo diễn đó thật sự chọn cậu à?"

Văn Gia Ninh không nhịn được cười: "Anh không có tí xíu niềm tin nào vào tôi à?"

Tô Thiện thành thật nói: "Thật ra ban đầu tôi không lạc quan lắm đâu."

Kha Tín Hàng hát mấy bài ít người biết, tuy khuôn mặt đẹp trai thật đấy, nhưng hiệu quả giải trí chắc cũng không cao. Theo Tô Thiện thấy, với gương mặt như thế, nếu cậu ấy lên sân khấu hát bài của Phượng Hoàng Truyền Kỳ thì còn có thể làm bùng nổ sân khấu ấy chứ.

Văn Gia Ninh không để bụng lời nói của Tô Thiện, anh gọi một thùng bia từ bartender rồi mang vào phòng nghỉ của ban nhạc.

Tô Thiện hỏi anh đi đâu, anh không trả lời.

Anh gõ cửa phòng nghỉ ban nhạc, vào trong đặt thùng bia lên bàn: "Hôm nay tôi mời mọi người uống vài chai."

Văn Gia Ninh là người hòa nhã, giỏi giao tiếp. Trước đây trên phim trường, anh có thể vui vẻ chào hỏi cả cô lao công, nên trong giới anh luôn có tiếng là người tốt tính, được nhiều người yêu mến.

Việc mời ban nhạc uống bia lần này cũng là để hòa giải, đồng thời mong nhận được chút giúp đỡ về âm nhạc. Giờ anh không còn điều kiện để mời ekip chuyên nghiệp, nên chỉ có thể tận dụng những gì bên cạnh mình để chuẩn bị tốt cho cuộc thi.

Giọng hát của anh có phần yếu, vì vậy cần đặc biệt chú trọng vào việc chọn bài. Anh cần tìm một bài phù hợp với chất giọng của mình, đồng thời có thể phối lại để tránh bị loại ngay vòng đầu.

Ca hát vốn không phải lý tưởng hay sở thích của anh, càng không phải thứ mà anh có thể dùng để thay Kha Tín Hàng thực hiện ước mơ. Cuộc thi lần này, anh muốn biến nó thành bàn đạp, mục tiêu cuối cùng vẫn là vượt qua Lục Tiến Lãng, thật sự đứng trên đỉnh cao sự nghiệp.

Buổi ghi hình chính thức sẽ diễn ra sau một tuần. Để phục vụ hiệu quả chương trình, tất cả thí sinh phải đến tập dợt trước một ngày.

Dù không qua vòng tuyển chọn công khai, nhưng vẫn có hơn 70 người tham gia vòng đầu, nên lịch tập diễn ra khá gấp rút. Việc ghi hình cũng không thể hoàn thành chỉ trong một ngày.

Đến ngày ghi hình, hậu trường nhộn nhịp không tưởng. Không có chuyên viên trang điểm hỗ trợ thí sinh vì vòng đầu yêu cầu mặt mộc – đây cũng là một kiểu show thực tế, nơi người trẻ có thể vụt sáng sau một đêm.

Văn Gia Ninh ngồi ở một góc hậu trường, đeo tai nghe, nghe đi nghe lại bài hát mà anh chuẩn bị thể hiện. Đó là một bản tình ca nữ, vì chất giọng trung tính của anh không hợp với các bài nam thông thường, nhưng lại hát ra được hương vị đặc biệt trong những bài nữ.

Trước mặt anh là một chiếc gương lớn, có một cô gái trẻ đang tự trang điểm, cứ chỉnh tới chỉnh lui như không bao giờ hài lòng – Văn Gia Ninh có thể cảm nhận được, cô ấy đang rất căng thẳng.

Cách đó không xa là một chàng trai trông thư sinh đang gảy đàn guitar, thỉnh thoảng lại ngẩn ngơ nhìn về phía xa.

Tất cả đều là những người trẻ theo đuổi ước mơ. Họ có thể trông như đang mơ mộng viển vông, chưa chắc thành công, nhưng họ có dũng khí để theo đuổi.

Ban giám khảo lần này ngoài Lục Tiến Lãng còn có ba cái tên lớn trong giới ca nhạc – một nam hai nữ. Luật của chương trình không quá phức tạp. Vòng đầu sẽ loại nhiều người, sau đó tập trung vào biểu diễn, loại bớt theo từng vòng.

Thể lệ loại khá đơn giản: 4 giám khảo, nếu 3 người trở lên đồng ý thì qua vòng, 2 người thì tạm giữ, dưới 2 người thì bị loại.

Dù vậy, chất lượng thí sinh nhìn chung khá tốt, số người qua vòng cũng không ít. Ngược lại, những người bị tạm giữ mới là tâm điểm – bởi vì mỗi giám khảo chỉ được cứu một người, tổng cộng chỉ 4 người tạm giữ được bước tiếp vào vòng trong.

Từ khi cuộc thi bắt đầu, Văn Gia Ninh vẫn ngồi yên lặng ở góc hậu trường nghe nhạc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!