Máy bay chậm rãi hạ cánh, vào khoảnh khắc chạm xuống đường băng, Văn Gia Ninh cảm thấy tim mình cũng run lên một cái.
Khi ngồi trên xe lăn được đẩy ra khỏi sân bay, cậu vẫn bị một vài phóng viên tình cờ phát hiện. Đeo kính râm và khẩu trang, Văn Gia Ninh không nói một lời nào trước những câu hỏi dồn dập của họ. Ôn Đình Hoan đứng ra giải thích rằng cậu bị ngã trong lúc quay phim nên chân bị thương, hiện tại không khỏe, sau đó vội vàng đẩy cậu rời đi.
Văn Gia Ninh thầm nghĩ may mà không đi cùng chuyến bay với Lục Tiến Lãng.
Công ty đã cho xe đến đón họ, sau khi lên xe, Ôn Đình Hoan hỏi Văn Gia Ninh: "Cậu vẫn về chỗ đó à?"
Văn Gia Ninh ngạc nhiên: "Chứ không thì đi đâu? Em nhờ chị tìm nhà hộ, tìm bao lâu rồi mà chưa có tin gì. Chẳng lẽ em đi ngủ ngoài đường à?"
Ôn Đình Hoan nói: "Về thì về đi, dù sao chị cũng không quản được cậu."
Chuyến bay của Lục Tiến Lãng muộn hơn một chút, khi Văn Gia Ninh về đến nhà thì anh ta vẫn chưa tới.
Sau khi chắc chắn Văn Gia Ninh ở một mình không vấn đề gì, Ôn Đình Hoan mới rời đi.
Còn lại một mình, Văn Gia Ninh ngồi trên xe lăn yên lặng trong phòng khách suốt hơn một tiếng, không làm gì cả, cho đến khi Lục Tiến Lãng mở cửa bước vào.
Cùng đi với anh ta còn có Lư Doãn An.
Lục Tiến Lãng nhìn Văn Gia Ninh có chút khó hiểu: "Cậu đang làm gì đấy? Sao ngồi đây ngẩn người?"
Văn Gia Ninh nói: "Tôi đang nghĩ làm sao để chịu đựng nổi một tháng tĩnh dưỡng này."
Lục Tiến Lãng bước tới, định bế cậu lên sofa, nhưng Văn Gia Ninh vội đứng dậy, nhảy lò cò một chân đến bên ghế rồi ngồi xuống: "Tôi tự làm được."
"Đọc sách xem phim đi," Lục Tiến Lãng ngồi cạnh cậu nói: "Tôi tìm vài bộ phim cho chúng ta cùng xem."
Văn Gia Ninh nắm tay anh ta, mỉm cười nói: "Được thôi."
Lục Tiến Lãng thật sự tìm được rất nhiều phim, cả trong nước lẫn nước ngoài. Hai người không có việc gì thì ngồi xem phim cùng nhau, còn nghiêm túc thảo luận về kỹ thuật và cách quay phim.
Tối hôm đó, khi đang xem một bộ phim hơi buồn ngủ được một nửa, Văn Gia Ninh đưa tay sờ lên đùi Lục Tiến Lãng.
Lục Tiến Lãng mỉm cười, đặt tay lên mu bàn tay cậu, hỏi: "Muốn làm gì đây?"
Văn Gia Ninh nói: "Bao lâu rồi chúng ta chưa làm chuyện đó?"
Lục Tiến Lãng nắm tay cậu nói: "Chân còn chưa lành mà đã nghĩ tới chuyện này?"
Văn Gia Ninh nói: "Phần dưới của tôi có bị chân điều khiển đâu."
Lục Tiến Lãng bế cậu lên: "Vậy thì lên giường đi."
Văn Gia Ninh quả thật đã lâu không thân mật với Lục Tiến Lãng. Lần trước anh ta đến thăm cậu, vì bị thương nên hai người không làm gì cả. Lần này đã về được vài ngày, mỗi tối đều ngoan ngoãn đắp chăn ngủ. Nói thật, cậu rất nhớ cảm giác thân mật đó.
Tuy vậy, Lục Tiến Lãng vẫn rất cẩn thận, chú ý đến vết thương ở đầu gối của cậu. Sau khi xong, anh ta ôm Văn Gia Ninh vào lòng và ngủ thiếp đi.
Sáng hôm sau, Văn Gia Ninh vẫn còn vùi đầu trong ngực Lục Tiến Lãng thì bị điện thoại của Ôn Đình Hoan đánh thức.
Văn Gia Ninh bắt máy, nghe thấy Ôn Đình Hoan nói: "Dạo này chị đã đi xem mấy căn nhà cho cậu rồi, hôm nay cậu có rảnh không? Ra ngoài xem với chị một chút."
Văn Gia Ninh liếc nhìn Lục Tiến Lãng một cái. Anh ta cũng bị tiếng chuông điện thoại đánh thức, đang nhìn cậu. Khoảng cách giữa hai người rất gần, Văn Gia Ninh không chắc anh ta có nghe được cuộc gọi không, vẫn trả lời: "Được, chị đến đón em nhé."
"Muốn ra ngoài à?" Lục Tiến Lãng hỏi sau khi cậu dập máy.
Văn Gia Ninh gật đầu: "Hẹn gặp chị Đình có chút việc."
Lục Tiến Lãng không hỏi thêm gì, mở chăn ra: "Tôi đi chuẩn bị nước tắm cho cậu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!