Lục Tiến Lãng đã đưa Văn Gia Ninh đến một bệnh viện tư nhân mà anh đã liên hệ từ trước.
Văn Gia Ninh vẫn còn khá căng thẳng, cậu im lặng không nói một lời nào.
Lục Tiến Lãng nói với cậu: "Cậu không cần lo lắng, tôi đã nói rõ tình trạng của cậu với bác sĩ rồi."
Văn Gia Ninh kinh ngạc trừng mắt.
Lục Tiến Lãng đưa tay ôm lấy đầu cậu: "Tôi chỉ nói cơ thể cậu có khuyết tật, không nói rõ chi tiết, mà cậu ấy cũng không tò mò. Cậu yên tâm, cậu ấy chẳng có hứng thú gì với chuyện riêng tư của bệnh nhân cả."
Bác sĩ khám cho Văn Gia Ninh họ Hạ, tên chỉ có duy nhất một chữ Nham. Nhìn qua có vẻ lạnh lùng, ít nói và nghiêm túc.
Hạ Nham không hề tò mò gì về cơ thể của Văn Gia Ninh, chỉ vì chân cậu bị thương nên bảo cậu vén một bên ống quần lên để xem xét đầu gối, rồi chụp một tấm X
-quang. Sau khi thấy xương không sao, anh ta nói có lẽ là bị tổn thương dây chằng.
Văn Gia Ninh không bị chết đuối, chỉ lo lắng về cú va chạm khi rơi xuống nước và những thương tích khác trong lúc giằng co với người đàn ông trung niên. Trên da đầu cũng bị người kia dùng điện thoại đập gây rách. Hạ Nham đã kiểm tra kỹ càng, sau đó nói để Văn Gia Ninh ở lại bệnh viện quan sát hai ngày, nếu không có gì khác thì có thể về.
Sau đó, Hạ Nham nói thẳng với Lục Tiến Lãng: "Cậu Kha có vẻ vẫn còn chút sợ hãi, người nhà nên an ủi thêm."
Lục Tiến Lãng cảm ơn anh ta.
Thật ra Hạ Nham nói không sai. Lúc đó Văn Gia Ninh đúng là bị hoảng sợ ít nhiều. Bị người ôm chặt muốn chết chung là một cảm giác không thể tưởng tượng nổi. Hơn nữa khi ấy, cậu còn phải chịu đựng nỗi sợ bị phát hiện bí mật. Ngoài việc tìm đến Lục Tiến Lãng, đầu óc cậu hoàn toàn trống rỗng. Đó gần như là phản ứng bản năng của con người.
Giờ nằm trên giường bệnh, cảm xúc của cậu dần ổn định lại.
"Xin lỗi," Văn Gia Ninh nói với Lục Tiến Lãng đang ngồi bên giường, "Đã làm phiền anh nhiều quá."
Lục Tiến Lãng đưa tay vuốt má cậu, nói: "Ngốc thật."
Văn Gia Ninh dưỡng bệnh ở viện hai ngày. Hạ Nham ban đầu còn thỉnh thoảng hỏi thăm tình hình sức khỏe, sau thấy không có gì đáng lo thì yên tâm rời đi.
Trong thời gian đó, Tào Tùng Toàn cũng đến thăm, ngồi bên giường nắm tay cậu gọi một tiếng "anh em" rất thân tình, nói: "Là lỗi của anh, anh xin lỗi cậu."
Văn Gia Ninh không nhịn được cười.
Tào Tùng Toàn nói: "Lần sau anh không dám rủ cậu đi chơi nữa đâu."
Văn Gia Ninh vội nói: "Đừng vậy, em còn đang chờ phim sau của anh cũng gọi em cơ mà."
Tào Tùng Toàn đập ngực: "Phim sau nhất định tìm cho cậu một kịch bản riêng, anh hứa rồi, cậu cứ yên tâm."
Dù Văn Gia Ninh không dễ tin mấy lời đó, nhưng cậu vẫn mừng rỡ, nói: "Anh phải giữ lời đó nha."
Sau đó, Tào Tùng Toàn đứng ngoài phòng bệnh nói chuyện với Lục Tiến Lãng, còn vội vàng xin lỗi: "Ban đầu chỉ định rủ cậu ấy đi chơi, ai ngờ lại gặp chuyện thế này."
Lục Tiến Lãng nói: "Cậu ấy xui thôi, đạo diễn Tào không cần tự trách."
Tào Tùng Toàn chép miệng, cảm khái: "Anh không thấy đâu, lúc đó cậu Kha nhà anh nhất quyết đòi gặp anh, ai cũng không cho đụng vào người. Thật lòng mà nói, tôi cũng bị dọa sợ. Trước giờ tiếp xúc, tôi luôn thấy cậu ấy là người kiên cường và độc lập."
Lục Tiến Lãng im lặng, không trả lời.
Không lâu sau khi Tào Tùng Toàn rời đi, Lý Vinh và Ngụy Luân đều lần lượt gửi hoa đến cho Văn Gia Ninh, nhưng không đến thăm trực tiếp.
Buổi chiều, Ôn Đình Hoan vội vã đến bệnh viện, vừa vào phòng đã nổi giận: "Xảy ra chuyện lớn vậy mà cậu không báo cho chị? Hôm nay chị sốt ruột muốn chết đấy biết không?"
Văn Gia Ninh vội xin lỗi, thực sự là cậu đã quên mất Ôn Đình Hoan.
Cô mắng xong cũng hối hận, thấy gương mặt tái nhợt và vết thương của Văn Gia Ninh liền không khỏi lo lắng. Cô ngồi xuống cạnh giường, một lúc không biết nói gì. Dù sao đây cũng là tai nạn. Tối đó Văn Gia Ninh bị Tào Tùng Toàn kéo đi chơi có vẻ không ổn, nhưng nếu cô biết trước, cũng sẽ khuyên cậu nên đi chơi với ông ấy nhiều hơn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!