Chương 47: (Vô Đề)

Không mang tiền à?

Vào lúc này, ở nơi như thế này, nghe thật giống một trò đùa.

Thế nhưng vẻ mặt của Văn Gia Ninh lại rất bình thản, thấy mọi người quanh bàn đều đang nhìn mình, cậu còn do dự không biết có nên đứng dậy để mọi người lục soát túi áo, túi quần của mình hay không. Nói chính xác thì cậu không phải là không mang theo một đồng nào, trên người chỉ có khoảng một nghìn tệ, mà cũng không mang theo thẻ tín dụng.

Lý Vinh cười như không cười, biểu cảm như đang chờ xem trò vui.

Tào Tùng Toàn vừa định mở miệng giải vây giúp thì Lục Tiến Tân đã lên tiếng trước: "Tôi cho cậu mượn."

Tào Tùng Toàn định nói gì thì nuốt lại, sững người một chút rồi bỗng nhớ ra Lục Tiến Lãng và Lục Tiến Tân là anh em.

Trong phòng bao này còn có mấy cô gái trẻ đẹp ăn mặc gợi cảm.

Lý Vinh vừa rút thuốc ra liền có một cô bước tới giúp anh ta châm lửa.

Văn Gia Ninh liếc nhìn những người ngồi quanh bàn, nói: "Ngài Lục, tôi sợ mình không trả nổi."

Lý Vinh bật cười: "Gì cơ? Chưa bắt đầu đã biết mình sẽ thua à?"

Văn Gia Ninh đáp: "Trừ khi ngài nói là không cần trả, thì tôi còn cân nhắc."

Lục Tiến Tân lạnh lùng nhìn cậu, càng nghe cậu nói đùa lại càng thấy không ưa. Như thể Lục Tiến Lãng nuôi thứ gì chẳng ra gì, chỉ làm mất mặt nhà họ Lục.

Tào Tùng Toàn cảm thấy mình đã làm liên lụy đến Văn Gia Ninh, đúng là không nghĩ xa đến vậy. Hai anh em nhà họ Lục mỗi người phát triển trong một lĩnh vực riêng, bình thường nhắc đến một người cũng không liên tưởng đến người kia. Giờ thấy Lục Tiến Tân nhằm vào Văn Gia Ninh, Tào Tùng Toàn mới chợt nghĩ, chết rồi, đây là anh trai đang muốn dạy dỗ "tiểu bạch kiểm" của em trai.

Ông ta cho rằng mình có trách nhiệm giải vây, liền hắng giọng nói: "Thế này nhé, Tiểu Kha là đi theo tôi chơi thôi, vốn không định vào bàn, tôi cũng không nói trước là có lên bàn. Tối nay cho qua đi, sau này có dịp lại nói."

Đối với Tào Tùng Toàn, Lục Tiến Tân vẫn rất khách khí, nói: "Không sao đạo diễn Tào, cậu ấy chưa chắc đã thua mà."

Lý Vinh bỗng nói: "Nếu thua mà không có tiền thì c** đ* đi, mỗi ván thua cởi một món."

Văn Gia Ninh tức cười đến mức muốn phản bác vài câu, nhưng nghĩ cãi nhau với anh ta cũng chẳng ích gì, bèn quay sang Lục Tiến Tân: "Đợi một lát, tôi gọi điện một chút."

Ngay trước mặt mọi người, Văn Gia Ninh rút điện thoại gọi cho Lục Tiến Lãng.

Lục Tiến Lãng lúc đó vừa mới đi ngủ, chuông reo một lúc mới bắt máy, nhẹ giọng nói: "Tín Hàng? Trễ vậy còn gọi, có chuyện gì sao?"

Văn Gia Ninh nói: "Tiến Lãng, em đang ở trên sòng bạc ngoài biển, cùng anh hai anh với Lý Vinh."

Lục Tiến Lãng im lặng chốc lát rồi khẽ "ừ" một tiếng chờ nghe tiếp.

Văn Gia Ninh vừa nói vừa quan sát nét mặt của Lục Tiến Tân, rồi hỏi: "Anh hai nói muốn cho em mượn tiền đánh bạc, anh thấy sao?"

Lục Tiến Lãng bật cười: "Vậy thì chơi đi."

Văn Gia Ninh nói: "Nhưng anh biết rồi đó, em không chịu nổi thua đâu, em không có nhiều tiền như vậy."

Lục Tiến Lãng dịu giọng: "Thua thì tính vào tôi."

Văn Gia Ninh cười: "Anh phải nói với anh hai anh đó."

Lục Tiến Lãng: "Đưa điện thoại cho anh ấy."

Văn Gia Ninh liền đưa điện thoại cho Lục Tiến Tân, người kia mặt lạnh tanh nhận lấy. Đầu dây bên kia, câu đầu tiên của Lục Tiến Lãng là: "Anh hai, Tín Hàng đánh tính vào em, mọi người cứ chơi đi."

Lục Tiến Tân nghiến răng: "Lục Tiến Lãng, đầu óc cậu bị hỏng à!" rồi dập máy.

Văn Gia Ninh bỗng cảm thấy tâm trạng tốt lên, quay sang hỏi: "Nói trước nhé, lãi suất tính sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!