Sáng hôm sau, Văn Gia Ninh vẫn chưa thấy Lục Tiến Lãng quay về.
Buổi sáng, trợ lý của Ôn Lâm là Chu Trạch Tân gọi điện cho Văn Gia Ninh, nói rằng Ôn Lâm đang hơi bế tắc, muốn nhờ cậu khuyên nhủ một chút.
Văn Gia Ninh đồng ý với Chu Trạch Tân, cầm điện thoại trong tay, còn đang do dự không biết mở lời thế nào với Ôn Lâm, thì nghe thấy tiếng mở khóa cửa. Cậu cứ tưởng là Lục Tiến Lãng về, liền vội vàng từ trong phòng ngủ đi ra, không ngờ người tới lại là Lư Doãn An.
"Doãn An?" Văn Gia Ninh hơi ngạc nhiên.
Lư Doãn An chào cậu, rồi nói: "Tôi đến lấy mấy bộ đồ cho anh Lục. Mẹ anh ấy bị bệnh, mấy ngày này có lẽ tạm thời không thể quay về."
"Ồ." Văn Gia Ninh đứng yên tại chỗ, hơi ngẩn ra, rồi nói với Lư Doãn An: "Để tôi giúp anh."
Lư Doãn An cầm đồ xong thì đi ngay.
Văn Gia Ninh lại phân vân không biết có nên gọi điện cho Lục Tiến Lãng hay không. Thật ra, trong tình huống này, cậu nên đích thân đi thăm mới là lễ phép, nhưng xét đến mối quan hệ giữa cậu và Lục Tiến Lãng, sợ rằng đến đó lại gây phiền phức, huống hồ gì Lục Tiến Lãng vốn cũng không có ý định nói cho cậu biết.
Cầm điện thoại do dự một lúc, Văn Gia Ninh vẫn không gọi.
Tối hôm đó, Văn Gia Ninh rủ Dịch Nam và Ôn Lâm đi bar uống rượu.
Họ đến Rừng Đỏ, quán bar trước đây Kha Tín Hàng từng hát. Nếu không nhờ ông chủ quán Tô Thiện có lẽ Văn Gia Ninh đã không có ngày hôm nay, thậm chí chưa chắc cậu đã đi tiếp con đường này.
Sau cuộc thi, cậu vẫn giữ liên lạc với Tô Thiện. Dù không đoạt quán quân, nhưng cậu cũng không quên lời hứa từng nói với Tô Thiện là sẽ trở lại bar tổ chức buổi diễn mở màn. Thế nhưng Tô Thiện rất điềm đạm từ chối, bảo không cần thiết, hãy chuyên tâm phát triển sự nghiệp.
Từ đó tới giờ, dường như cậu chưa quay lại lần nào.
Gặp lại Tô Thiện, anh chỉ vỗ nhẹ vai Văn Gia Ninh rồi dẫn họ tới một chỗ yên tĩnh trong góc, ánh đèn mờ, không ai chú ý đến họ.
Văn Gia Ninh rủ Ôn Lâm đến là để nghe nhạc. Còn Dịch Nam thì hoàn toàn chỉ là đi theo làm bạn.
Trong bar, nữ ca sĩ Dư Tĩnh là người từng hát cùng thời với Kha Tín Hàng vẫn đang trình diễn ở đây, ban nhạc vẫn là những người cũ.
Văn Gia Ninh nói với Ôn Lâm: "Đây chính là cuộc sống tự do hát hò mà cậu mơ ước đấy, cảm giác thế nào?"
Ôn Lâm hiểu rõ Văn Gia Ninh đang muốn nói gì. Cậu lặng lẽ ngồi đó, nâng ly rượu lên nói với Văn Gia Ninh: "Uống đi, đừng nói mấy chuyện đó. Tôi sẽ nghĩ thông suốt thôi."
Văn Gia Ninh cụng ly với cậu, Dịch Nam cũng đưa ly qua cụng một cái.
Uống được một lúc, Văn Gia Ninh nhìn Dịch Nam cười nói: "Thật ra ba chúng ta có thể lập thành một nhóm nhạc đấy."
Dịch Nam ra vẻ chán ghét: "Ai thèm lập nhóm với cậu."
Văn Gia Ninh cười, khoác vai cậu: "Đừng thế chứ, anh em với nhau mà."
Dịch Nam hừ lạnh một tiếng, không nói gì thêm.
Giữa chừng, Văn Gia Ninh đứng dậy đi vệ sinh, lúc đi ngang qua một cô gái trẻ, cô dừng lại và quay đầu nhìn cậu. Văn Gia Ninh nghĩ cô nhận ra mình, nên mỉm cười rồi bước tiếp vào trong.
Khi ra ngoài, thấy Tô Thiện đang đứng đợi gần đó.
"Ra nói chuyện chút đi." Tô Thiện nói với cậu.
Hai người tìm một chỗ yên tĩnh. Tô Thiện đi thẳng vào vấn đề: "Cậu không nhận ra cô gái vừa rồi sao?"
Giọng của Tô Thiện không phải dò hỏi mà như đã khẳng định điều gì đó. Văn Gia Ninh muốn giả vờ không hiểu nhưng không được, chỉ là vẻ mặt vẫn bình tĩnh, nói: "Chuyện quá khứ tôi không muốn nhớ lại nữa."
Tô Thiện nghe vậy lại bật cười, châm một điếu thuốc, nói: "Thật ra cậu vốn không quen cô ta."
Văn Gia Ninh cũng bật cười. Cậu biết Tô Thiện nhìn ra cũng không có gì lạ. Trong tất cả những người quen biết Kha Tín Hàng mà cậu biết, chỉ có mỗi Tô Thiện. Hiểu biết của cậu về Kha Tín Hàng, ngoài quyển nhật ký đó, tất cả đều đến từ Tô Thiện. Tô Thiện còn hiểu Kha Tín Hàng hơn cả cậu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!