Kết thúc màn biểu diễn, hội trường tưởng niệm vang lên những tràng pháo tay nồng nhiệt, thậm chí có vài khán giả đã rưng rưng nước mắt.
Dù người hâm mộ của Văn Gia Ninh không hiểu vì sao Kha Tín Hàng lại xuất hiện ở đây, nhưng bất kể là vì lý do gì, mọi người đều có thể cảm nhận được sự chân thành trong màn trình diễn này của cậu, chỉ có sự tưởng niệm thật lòng dành cho Văn Gia Ninh mới có thể tạo nên phần biểu diễn dốc lòng như thế.
Văn Gia Ninh cúi chào, không nói một lời nào rồi vội vã rời khỏi sân khấu.
Tuy nhiên, màn biểu diễn ấy đã bị người ta quay lại và đăng lên mạng, các phương tiện truyền thông cũng nhanh chóng chia sẻ lại, nói rằng Kha Tín Hàng đã xuất hiện trong hoạt động tưởng niệm Văn Gia Ninh và biểu diễn một tác phẩm cũ của anh.
Sáng hôm sau, Văn Gia Ninh nhận được cuộc gọi từ Ôn Đình Hoan, hỏi cậu đang định làm cái trò gì.
"Không có gì đâu mà." Cậu ngồi trên giường, dụi dụi đôi mắt còn hơi mơ màng.
Ôn Đình Hoan nói: "Cậu có biết đó là một hoạt động thương mại không? Người ta có mời cậu không? Có trả cát
-sê cho cậu không?"
"Chị Đình." Văn Gia Ninh đáp: "Em chỉ muốn làm gì đó để tưởng niệm Văn Gia Ninh. Nếu không có anh ấy, em đã không quyết tâm theo đuổi con đường này."
Ôn Đình Hoan thở dài, im lặng một lúc rồi nói: "Chuyện với thầy Trịnh để chị giải quyết giúp cậu, nhưng sau này đừng làm vậy nữa. Ít nhất cũng phải báo công ty một tiếng, cậu không sợ đắc tội với sếp à?"
Văn Gia Ninh đáp: "Em biết rồi."
Hai ngày sau quay lại công ty, Trịnh Thư quả thật không trách cứ gì chuyện này, chỉ nói: "Nhảy cũng không tệ lắm."
Văn Gia Ninh nói: "Em chỉ nhảy linh tinh thôi."
Trịnh Thư nói: "Bộ phim kia của Văn Gia Ninh cũng cần cảm giác nhảy linh tinh như thế, rất tốt. Nếu may mắn, tôi hy vọng điều này có thể giúp cậu được chú ý hơn."
Văn Gia Ninh mỉm cười: "Hy vọng là vậy."
Sau đó, Trịnh Thư hỏi cậu: "Cậu đã sẵn sàng chưa?"
Văn Gia Ninh hơi ngạc nhiên, không hiểu "sẵn sàng" cho việc gì.
Trịnh Thư mỉm cười: "Tôi xem lịch trình công việc sắp tới của cậu rồi. Bộ phim truyền hình với Ôn Lâm sắp được chiếu trên đài Tinh Quang. Ngoài hai lịch quảng bá cho phim truyền hình thì cậu tạm thời không có hoạt động nào khác. Tôi định sắp xếp một vài khóa học diễn xuất cho cậu, nhưng sau khi xem đoạn phim và phần biểu diễn ở lễ tưởng niệm hôm đó, tôi thấy không cần thiết nữa.
Giữ vững phong cách diễn xuất hiện tại là tốt rồi, không cần phải thêm mấy chiêu trò gượng ép làm gì."
Văn Gia Ninh nghe tới đây, chỉ nghĩ rằng cái gọi là phong cách diễn xuất tự nhiên của mình thực ra là kết quả của nhiều năm rèn luyện, đâu phải tự nhiên mà có.
Trịnh Thư tiếp tục: "Tôi đã bàn với giám đốc Bạch, quyết định cho cậu thử sức với điện ảnh. Nhưng sẽ chọn lựa kỹ càng, không được nhận bừa. Hoặc là đóng vai phụ nổi bật trong đại chế tác, hoặc là chọn kịch bản hay trong phim kinh phí thấp. Dù sao cũng không gấp, cứ từ từ bàn bạc. Nên tôi mới hỏi: cậu đã sẵn sàng chưa? Những cơ hội phim thần tượng để nhanh chóng nổi tiếng, có lẽ tôi sẽ không cho cậu nữa."
Văn Gia Ninh gật đầu nghiêm túc: "Em sẵn sàng rồi."
Trịnh Thư vỗ vai cậu: "Điều chỉnh lại trạng thái và tâm lý, chúng ta cùng cố gắng."
"Cảm ơn anh." Văn Gia Ninh nói lời cảm ơn đầy trân trọng.
Rời khỏi văn phòng Trịnh Thư, thấy còn sớm, Văn Gia Ninh lên phòng gym trên lầu. Giờ cậu không thể đến phòng gym bên ngoài, nên thi thoảng khi rảnh ở công ty, cậu sẽ tranh thủ tập luyện một chút, muốn rèn luyện cơ thể cường tráng hơn, không còn mảnh mai như trước.
Cậu nghĩ lúc đó không ai trong phòng, ai ngờ lại gặp Dịch Nam đang chạy bộ trên máy.
Dịch Nam mặc một chiếc quần short thể thao bó sát, áo ba lỗ đen, thân hình săn chắc và cao ráo.
Văn Gia Ninh vô thức nhìn xuống phần th*n d*** của cậu ta, dù đã được che bởi quần thể thao đen nhưng vẫn thấy được rõ đường nét.
Dịch Nam phát hiện ánh mắt của cậu, lấy khăn che phần dưới, mặt đỏ bừng mắng: "Cậu là b**n th** à!"
Văn Gia Ninh cũng thấy mình sắp b**n th** thật, cái gì bản thân không có thì lại luôn không kìm được mà nhìn chằm chằm chỗ đó của người khác.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!