Chương 38: (Vô Đề)

Văn Gia Ninh nghe lời của Nhan Nhược Duy, lại hoàn toàn không có phản ứng gì.

Nhan Nhược Duy vô cùng kích động, thở hổn hển, lồng ngực phập phồng không ngừng.

"Ngây thơ chỉ có một mình cậu thôi." Văn Gia Ninh đột nhiên nói: "Tôi cũng vậy, Lục Tiến Lãng cũng vậy, chúng tôi đều biết bản mình đang làm gì và muốn gì."

Nhan Nhược Duy trừng to mắt nhìn cậu, như thể không hiểu được.

Văn Gia Ninh tiếp tục: "Vì sao cậu lại ngây thơ đến mức cho rằng Lục Tiến Lãng thật lòng với cậu?"

Ôn Lâm không nhịn được gọi một tiếng: "Tín Hàng?"

Văn Gia Ninh lắc đầu với cậu ấy, rồi lại nói với Nhan Nhược Duy: "Chân tình của Lục Tiến Lãng quá đắt, đến mức chúng ta đều không mua nổi, đừng mơ tưởng nữa."

Nhan Nhược Duy đưa tay lau vết thương ở khóe miệng, sắc mặt có phần đờ đẫn, hỏi Văn Gia Ninh: "Còn cậu, cậu cũng không thật lòng với anh ấy sao?"

Văn Gia Ninh đáp: "Tôi không muốn trở thành dáng vẻ như cậu bây giờ."

Ánh mắt Nhan Nhược Duy trở nên mơ hồ, không biết đang nhìn về phía nào.

Văn Gia Ninh lại nói: "Nhân lúc bên ngoài đang náo nhiệt, chưa ai chú ý đến cậu thì hãy nghĩ cách rời khỏi đây đi. Nếu chuyện giữa cậu và Viên Thiên bị lộ ra ngoài, sẽ thật sự trở thành một tai tiếng lớn trong giới đấy."

Nhan Nhược Duy không đáp lời.

Văn Gia Ninh nói với Ôn Lâm: "Đi thôi."

Ôn Lâm theo cậu bước ra khỏi ban công, thấy bên dưới vẫn náo nhiệt, không ai để ý đến góc này, cậu không nhịn được hỏi: "Cậu thật sự không thích Lục Tiến Lãng à?"

Văn Gia Ninh vừa đi xuống cầu thang vừa nói: "Tôi thích anh ta chứ, nhưng thích thì sao? Giữa thích và yêu còn một khoảng cách rất dài."

Ôn Lâm hỏi: "Lục Tiến Lãng biết không?"

Văn Gia Ninh đáp: "Chắc anh ta cũng chẳng quan tâm có biết hay không, mấy chuyện này đối với anh ta mà nói, chẳng quan trọng."

Trở lại sảnh lớn tầng một, Văn Gia Ninh vẫn không thấy Lục Tiến Lãng. Lúc này Bạch Thắng Triết gọi họ qua, cậu và Ôn Lâm vội vàng đi theo, cùng Bạch Thắng Triết tiếp tục xã giao với mọi người.

Tối hôm đó, khi tàn tiệc đã là khuya muộn. Văn Gia Ninh ngồi xe của công ty trở về nhà, một mình lên lầu.

Cậu có uống chút rượu, nhưng không nhiều, mặt hơi đỏ nhưng đầu óc vẫn tỉnh táo. Lúc dùng chìa khóa mở cửa, cậu hơi sững người, vì mỗi ngày cậu đều có thói quen khóa cửa cẩn thận, nhưng hôm nay chỉ xoay nhẹ một cái là mở ra.

Tuy vậy cậu chỉ nghĩ rằng mình buổi sáng ra ngoài đã quên khóa.

Khi cậu mở cửa bước vào, tay đóng cửa lại, tay kia định bật đèn, thì bất ngờ có một người từ phía sau ôm chầm lấy mình.

Văn Gia Ninh giật mình, lập tức vùng vẫy.

Người kia lại rất mạnh, ôm chặt cậu từ phía sau, một tay vén áo cậu lên luồn vào trong, tay kia k** kh** q**n cậu ra.

Đến lúc này, Văn Gia Ninh mới ngừng phản kháng, bởi vì cái ôm ấy rất quen thuộc, cảm giác bàn tay chạm vào cơ thể cậu cũng quen thuộc, cậu biết người phía sau là Lục Tiến Lãng.

Khi Lục Tiến Lãng luồn tay vào quần cậu, chạm vào cậu qua lớp q**n l*t, Văn Gia Ninh quay đầu lại, ngửa mặt lên hôn nhẹ lên mũi Lục Tiến Lãng trong bóng tối. Thực ra cậu định hôn vào môi.

Lục Tiến Lãng thì thầm bên tai cậu: "d*m đ*ng vậy sao?"

Văn Gia Ninh cười nói: "Anh đang làm chuyện này với tôi mà nói tôi như vậy, thấy hợp lý không?"

Lục Tiến Lãng đáp: "Không có gì là không hợp cả."

Họ thậm chí còn chưa kịp cởi hết quần áo, Lục Tiến Lãng chỉ kéo quần Văn Gia Ninh xuống, rồi đè cậu lên ghế sofa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!