Chương 3: (Vô Đề)

Buổi tối, Văn Gia Ninh vẫn luôn đợi Tô Thiện ở quán bar, đợi đến khi Tô Thiện xong việc mới lái xe đưa anh về.

Văn Gia Ninh phát hiện bản thân không thể nào tĩnh tâm được. Chỉ cần không bận rộn, khi cả người anh rơi vào trạng thái yên tĩnh, anh sẽ cực kỳ để ý đến cơ thể hiện tại. Nếu phải so đo được mất, thì anh đã đánh mất tiền bạc, địa vị, danh phận, hào quang — nhưng đổi lại là tuổi trẻ, thứ mà có tiền cũng không thể mua được. Thế nhưng, trớ trêu thay, thân thể trẻ trung này lại thiếu mất thứ quan trọng nhất đối với một người đàn ông.

Anh bắt đầu nghi ngờ: Liệu có phải mình từng làm điều gì tội lỗi ghê gớm mà ngay cả bản thân cũng không hay biết, nên ông trời mới cố tình trừng phạt khiến anh rơi vào hoàn cảnh này?

Trong lòng Văn Gia Ninh rối loạn đến mức, Tô Thiện phải gọi đến hai lần cái tên "Kha Tín Hàng" thì anh mới hoàn hồn.

"Hửm?" Văn Gia Ninh quay đầu nhìn Tô Thiện đang lái xe.

Tô Thiện hỏi: "Hôm nay trông cậu cứ như người mất hồn vậy, có chuyện gì ở nhà sao?"

Văn Gia Ninh lắc đầu, "Tôi không sao."

Tô Thiện cũng không truy hỏi thêm, mà chuyển sang nói: "Cậu biết tôi tìm cậu có chuyện gì rồi chứ?"

Thực ra Văn Gia Ninh không biết, anh chỉ ậm ừ "ừm" một tiếng, chờ Tô Thiện nói tiếp.

Tô Thiện nói: "Tôi đã giúp cậu liên hệ với bên sản xuất chương trình. Họ nói sẽ không tổ chức vòng sơ tuyển quy mô lớn, mà tất cả thí sinh đều do tổ đạo diễn trực tiếp mời và xác nhận. Tôi đã nói qua về điều kiện của cậu, họ xem ảnh thấy cũng có hứng thú, bảo cậu khi nào rảnh thì đến gặp thử, coi như một buổi phỏng vấn."

"Chương… trình thực tế à?" Văn Gia Ninh do dự hỏi.

Tô Thiện đạp phanh cái "két": "Kha Tín Hàng, cậu sao thế hả?"

Văn Gia Ninh cảm thấy Tô Thiện có phần không vui, vội vàng thu lại những suy nghĩ rối ren, nghiêm túc nói: "Xin lỗi anh Thiện, mấy hôm nay tôi có vài chuyện rắc rối, cả người không được tỉnh táo."

Sắc mặt Tô Thiện dịu đi đôi chút: "Vậy sao tôi hỏi cậu lại không nói?"

Văn Gia Ninh đáp: "Vì… chuyện quá riêng tư."

Nghe vậy, Tô Thiện cũng không gặng hỏi thêm, chỉ nói: "Không muốn nói thì tự xử lý cho ổn đi. Cơ hội lần này nếu không phải vì cậu năn nỉ tôi lâu như vậy, tôi cũng chẳng lo làm gì. Tự cậu phải biết nắm lấy đấy."

Văn Gia Ninh gật đầu: "Cảm ơn anh Thiện."

Tô Thiện lái xe đưa anh về tận dưới khu chung cư mà Kha Tín Hàng thuê trọ, đợi anh xuống xe rồi mới quay đầu rời đi.

Văn Gia Ninh đứng yên tại chỗ nhìn xe của Tô Thiện chạy đi, bỗng nhiên có cảm giác như đang đóng một bộ phim. Anh như thể đang diễn vai một thanh niên tên là Kha Tín Hàng — không có NG, không có kết thúc — anh phải không ngừng tự nhắc nhở bản thân nhập vai cho thật tốt.

Về đến căn phòng nhỏ nơi Kha Tín Hàng sinh sống, Văn Gia Ninh liền ngả người xuống ghế sofa. Anh tìm điều khiển rồi mở tivi lên.

Lúc này đã khá muộn, Văn Gia Ninh lướt kênh qua loa, cho đến khi bắt gặp một kênh đang phát lại chương trình giải trí trước đó — đó là buổi phỏng vấn Lục Tiến Lãng sau lễ trao giải Kim Tượng hôm ấy. Phóng viên hỏi anh ta nghĩ gì về việc Văn Gia Ninh giành được giải Nam chính xuất sắc nhất.

Lục Tiến Lãng đối diện ống kính, bình tĩnh nói: "Xứng đáng nhận được."

Phóng viên hỏi tiếp: "Vậy anh cảm thấy ai trong hai người xứng đáng với giải thưởng này hơn?"

Lục Tiến Lãng đáp: "Không phải ban tổ chức đã công bố kết quả rồi sao?"

Nói xong, cuộc phỏng vấn bị gián đoạn, Lục Tiến Lãng được người dẫn đi.

Còn khi đó, anh đang làm gì? Văn Gia Ninh hồi tưởng — anh đang cầm chiếc cúp Ảnh đế, ở thời khắc phấn khích nhất, dự tiệc hậu lễ trao giải, trả lời phỏng vấn, chụp ảnh, rồi uống rượu, uống rất nhiều rượu…

Anh giơ tay che mắt. Phải chăng nếu khi đó anh không buông thả uống say đến như thế, thì mọi chuyện hôm nay đã không xảy ra?

Giờ này, Lục Tiến Lãng đang làm gì? Có xem anh là một trò cười không? Cười rồi thì thôi, hay là…?

Văn Gia Ninh nằm trên sofa khoảng nửa tiếng rồi đứng dậy định đi tắm. Căn nhà này anh vẫn chưa quen, muốn tìm đồ gì cũng phải lục lọi mới thấy.

Khi mở ngăn kéo đầu giường tìm thấy đồ lót, Văn Gia Ninh hơi ngần ngại, bởi những chiếc q**n l*t này là của chủ cũ đã mặc qua. Nhưng rồi anh lại nghĩ, chủ cũ cũng chính là cơ thể này, thật ra cũng chẳng cần phải để tâm. Chỉ có điều, q**n l*t của Kha Tín Hàng đều là loại boxer, bó sát người — chắc là vì cậu ta sợ người khác phát hiện ra tình trạng cơ thể của mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!