Chương 29: (Vô Đề)

Trong phòng nghỉ chợt trở nên im lặng trong giây lát, ai cũng hiểu rằng bảo Ôn Lâm đi xin lỗi lúc này có nghĩa là gì.

Trước khi Ôn Lâm kịp mở miệng, Văn Gia Ninh đã nói trước: "Cậu ấy sẽ không xin lỗi đâu."

Đối với Hà Siêu Thụ, ngoài việc hôm nay Ôn Lâm hành xử có phần l* m*ng, thì sự chống đối liên tục của Văn Gia Ninh cũng khiến anh ta cảm thấy mất mặt, hơn nữa lại còn trước mặt Dịch Nam.

Hà Siêu Thụ đã làm trong nghề này hơn mười năm, các mối quan hệ xã hội cũng có kha khá, anh ta tự cho mình là có con mắt nhìn người, biết rõ Dịch Nam chắc chắn là người có tiền đồ. Còn về Văn Gia Ninh và Ôn Lâm, nói thật thì anh ta không mấy lạc quan. Bây giờ người tham gia các cuộc thi tuyển chọn rất nhiều, chỉ có ngoại hình đẹp hay hát hay thôi thì cũng chẳng có ích gì, vì người biết hát thì quá nhiều, mà người đẹp cũng không ít, nhưng số người thực sự thành công thì chẳng mấy ai.

Văn Gia Ninh thì càng không đáng nói, chính bản thân cậu còn đang dựa vào Lục Tiến Lãng, lấy đâu ra tư cách ngăn cản anh tìm đường ra cho Ôn Lâm?

Giọng điệu của Hà Siêu Thụ vô thức trở nên hung hăng, anh ta gằn từng chữ với Văn Gia Ninh: "Hay là cậu cũng không muốn diễn nữa?"

Văn Gia Ninh cảm thấy Hà Siêu Thụ sắp không kiềm chế được nữa, liền nói: "Tôi chưa từng nói không diễn, Ôn Lâm cũng sẽ không xin lỗi. Việc này nên xử lý thế nào, với tư cách là người quản lý, anh phải là người suy xét toàn diện hơn chúng tôi. Anh Hà, tôi khuyên anh nên bình tĩnh trước, rồi hãy bàn tiếp."

Nói xong, Văn Gia Ninh kéo tay Ôn Lâm: "Đi với tôi."

Cả người Ôn Lâm có vẻ như hơi ngẩn ngơ, cậu còn trẻ, mới ra trường chưa lâu, trước giờ đều thuận buồm xuôi gió, chưa từng nghĩ sẽ gặp phải chuyện thế này.

Khi kéo Ôn Lâm đi khỏi tòa nhà nhỏ hai tầng có phòng nghỉ, Văn Gia Ninh khẽ thúc cùi chỏ vào cậu, thấp giọng nói: "Đừng đờ người ra, không thì người ta sẽ biết ngay bên mình có chuyện."

Khương Vịnh Phi đi về phía họ, đồng thời cũng có nhiều ánh mắt tò mò liếc nhìn.

Khương Vịnh Phi tò mò hỏi: "Có chuyện gì sao?"

Văn Gia Ninh cười nhẹ: "Không có gì, Ôn Lâm vừa rồi không khỏe lắm, trên lầu vô tình làm đổ nước của khách. Giờ ổn rồi."

Khương Vịnh Phi nhìn Ôn Lâm, thấy sắc mặt cậu thực sự không tốt, bèn nói: "Vậy về nghỉ ngơi đi."

Văn Gia Ninh gật đầu: "Tôi đưa cậu ấy về."

Cậu kéo Ôn Lâm đến trước mặt Lục Tiến Lãng, ngẩng đầu nói: "Doãn An có ở đây không? Có thể nhờ anh ấy đưa bọn tôi về không?"

Lục Tiến Lãng đáp: "Doãn An về trước rồi, chìa khóa xe ở chỗ tôi."

Văn Gia Ninh nhìn anh mà không nói gì.

Lục Tiến Lãng mỉm cười: "Tôi đưa các cậu về vậy, ra cổng đợi tôi một lát."

Thế là Văn Gia Ninh nhìn Lục Tiến Lãng đi qua chào tạm biệt Khương Vịnh Phi, rồi cùng Ôn Lâm rời khỏi khách sạn, đứng đợi ở lối ra của bãi đỗ xe.

Gần đó có vài phóng viên báo lá cải đang lén chụp ảnh.

Văn Gia Ninh thấy sắc mặt Ôn Lâm không thể che giấu được nên cũng không nói gì thêm, để mặc mấy phóng viên kia muốn viết gì thì viết.

Một lát sau, một chiếc Audi màu đen dừng bên cạnh họ, nhấn còi nhẹ.

Văn Gia Ninh mở cửa sau cho Ôn Lâm ngồi vào, còn mình thì lên ghế phụ.

Lục Tiến Lãng lái xe rời khỏi khách sạn, vừa ra khỏi cổng thì đột nhiên có người đuổi theo, đập mạnh vào cửa sổ xe.

Người đó lại chính là Hà Siêu Thụ. Sau khi cãi nhau với Văn Gia Ninh, anh ta gọi điện cho Ngô Đông Cần và bị mắng một trận, tức quá nên đuổi theo.

Đuổi đến cổng khách sạn, thấy Văn Gia Ninh và Ôn Lâm lên xe, anh ta không nghĩ nhiều mà vội vàng đập cửa kính muốn chặn xe lại.

Lục Tiến Lãng đạp phanh, hạ cửa kính xuống một chút, lịch sự hỏi: "Có chuyện gì sao?" Anh biết đó là người quản lý của Văn Gia Ninh, nhưng không nhớ tên.

Hà Siêu Thụ vừa thấy là Lục Tiến Lãng thì lập tức sững người.

Lục Tiến Lãng kiên nhẫn đợi anh ta lên tiếng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!