Đối với người như Mã Kiến Quốc, có thể tỏ tình với cô gái mình thầm yêu có lẽ đã là gom góp hết sự can đảm từ trước đến nay của bản thân rồi.
Phương Duy không sửa kịch bản theo cách Văn Gia Ninh đã diễn thử, mà vẫn bám sát vào nội dung gốc, có lẽ vì không cần Mã Kiến Quốc phải có quá nhiều nội tâm phức tạp, cũng không muốn để Văn Gia Ninh chiếm hết ánh hào quang của nữ chính.
Văn Gia Ninh mặc một chiếc áo thun trắng đơn giản, bên dưới là quần thể thao màu xanh lam có hai sọc trắng ở bên ngoài ống quần, chân đi giày thể thao. Tóc cắt ngắn hơn một chút, đeo kính gọng đen, tuy gương mặt vẫn có vẻ trắng trẻo thanh tú, nhưng vào thời đó, kiểu thanh niên như vậy có lẽ không được ưa chuộng lắm.
Phương Duy vẫn còn ấn tượng tốt với Văn Gia Ninh, thấy anh ăn mặc như vậy thì gật đầu hài lòng.
Sau giờ học buổi tối, Tần Như vội vã cầm cặp sách đi ra ngoài, Mã Kiến Quốc liền đuổi theo cô, bắt kịp ở hành lang và hỏi: "Có thể cùng về không?"
Tần Như đồng ý.
Hai người cùng đi trên con đường bên ngoài trường học. Vì là lúc tan học buổi tối, học sinh qua lại rất nhiều.
Khi đối diện với Mã Kiến Quốc, cô gái trẻ Tần Như rõ ràng không còn vẻ ngượng ngùng như khi đối diện với Giang Tử Tân mà ngược lại cô có vẻ hơi lơ đãng.
Vừa đi về phía trước, Mã Kiến Quốc vừa thổ lộ tình cảm với cô: "Tần Như, tớ thích cậu."
Tần Như dừng lại, vẻ mặt ngạc nhiên nhìn Mã Kiến Quốc.
Chàng trai do Văn Gia Ninh thủ vai thể hiện vẻ căng thẳng và ngượng ngùng, nhưng cũng mang theo một chút mong đợi. Cậu buộc phải tỏ tình, vì sắp tốt nghiệp cấp ba, sau này sẽ mỗi người một phương.
Tần Như lại nói: "Xin lỗi, tớ phải học hành nghiêm túc, bây giờ không phải là lúc để yêu đương."
Mã Kiến Quốc không muốn từ bỏ hy vọng, nói: "Không sao, chúng ta có thể chờ đến khi thi đại học xong, tớ—"
Tần Như lắc đầu mạnh mẽ: "Có thể đến khi tốt nghiệp đại học tớ cũng sẽ không yêu đương, tớ không muốn để ảnh hưởng đến việc học."
Mã Kiến Quốc trông vô cùng thất vọng.
Tần Như lại nói: "Xin lỗi, tớ phải về rồi." Nói xong, cô quay người bước nhanh về phía trước. Đúng lúc đó, cô nhìn thấy Giang Tử Tân đang đứng trước cửa hàng tạp hóa gần đó.
Giang Tử Tân ra ngoài mua thuốc lá, trên tay cầm thuốc và bao diêm đứng ven đường thấy Tần Như, sau đó cố tình quẹt diêm và bật lửa theo kiểu rất ngầu, rõ ràng là để cho Tần Như thấy.
Tần Như nhìn về phía Giang Tử Tân, khóe miệng bất giác nở nụ cười, ánh mắt lấp lánh vẻ đang yêu.
Tất cả những điều đó Mã Kiến Quốc đều nhìn thấy. Cậu vốn định đuổi theo Tần Như, nhưng sau đó lại đứng ngẩn ra tại chỗ nhìn bóng dáng cô ôm cặp sách cúi đầu dần đi xa.
Cảnh diễn của Văn Gia Ninh và Lục Tiến Lãng đều qua ngay lần đầu, chỉ có Cẩn Trân Trân là bị NG vài lần, nhưng nhìn chung buổi quay tối hôm đó diễn ra khá suôn sẻ.
Những học sinh được mời làm diễn viên quần chúng không thể thức khuya, nên đoàn phim quyết định nghỉ sớm.
Văn Gia Ninh thay đồ trên xe phục trang, khi xuống xe thì thấy một chiếc xe hơi màu đen đậu trước mặt. Người lái xe hạ cửa kính xuống một chút, lộ ra nửa khuôn mặt và nói: "Lên xe đi."
Hôm nay Lục Tiến Lãng có vẻ đã nghỉ ngơi đủ, tinh thần trông khá tốt.
Văn Gia Ninh cúi đầu nhìn anh, tò mò hỏi: "Xe ở đâu ra vậy?"
Lục Tiến Lãng nói: "Mượn của Lý Gia Trinh, lên xe đi, đưa cậu đi ăn khuya."
Lục Tiến Lãng đổi xe với Lý Gia Trinh, để cả đoàn người của Lý Gia Trinh ngồi xe bảo mẫu mà anh thuê về khách sạn, Lư Doãn An đương nhiên cũng về theo.
Còn anh thì đưa Văn Gia Ninh lên xe, không về thành phố cùng đoàn mà lái xe về hướng một huyện nhỏ gần thị trấn.
"Nghe nói ở đó có quán bò hầm ngon lắm, giờ cũng đúng lúc để ăn khuya." Lục Tiến Lãng vừa nhập địa chỉ vào GPS vừa nói.
Văn Gia Ninh hỏi: "Sao anh biết?"
Lục Tiến Lãng đáp: "Có người trên Weibo gợi ý."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!