Người phụ nữ trẻ tuổi đi cùng Dương Văn Sùng tên là Kitty, là một người mẫu ảnh. Tuy cô ta xinh đẹp nhưng vẫn chưa có danh tiếng.
Họ cùng nhau đi về phía phòng bida, Dương Văn Sùng ôm eo Kitty đi phía trước, Lục Tiến Lãng và Văn Gia Ninh sóng bước phía sau, hai người họ bước đi thong thả như đang tản bộ sau bữa tối.
Lục Tiến Lãng hỏi: "Cậu biết chơi không?"
Văn Gia Ninh đáp: "Biết một chút."
Lục Tiến Lãng mỉm cười: "Vậy lát nữa cậu giúp tôi đánh nhé."
Văn Gia Ninh liếc nhìn anh ta một cái: "Không sợ đến cả quần cũng thua sạch à?"
Lục Tiến Lãng ghé sát tai anh, nhỏ giọng nói: "Chỉ cần cậu mặc quần cẩn thận thì tôi không sợ."
Văn Gia Ninh có chút bực bội vì Lục Tiến Lãng đem cơ thể của mình ra làm trò đùa, nhưng lại không muốn cãi nhau giữa chốn đông người nên đành nhịn không nói gì.
Khi vào trong phòng bida, bên trong không có ai khác, chỉ có bốn người bọn họ.
Trong lúc nhân viên đang sắp xếp bàn bida, Dương Văn Sùng cởi áo khoác ném cho Kitty rồi đi đến bên cạnh Lục Tiến Lãng nói: "Sao nào? Đặt cược một chút chứ?"
Lục Tiến Lãng giơ tay ra hiệu để anh ta nói tiếp.
Dương Văn Sùng cười nói: "Ba ván định thắng thua, cược lớn một chút. Nếu hôm nay cậu thắng, tối nay Kitty theo cậu."
Lục Tiến Lãng ngồi trên ghế cao, nghe xong chỉ khẽ cười một tiếng.
Kitty nghe vậy nhìn sang, nhìn Dương Văn Sùng rồi lại nhìn Lục Tiến Lãng.
"Nhưng nếu tôi thắng," Dương Văn Sùng nói tiếp: "Thì cậu phải để cậu em đẹp trai này theo tôi đêm nay."
Văn Gia Ninh lạnh lùng bĩu môi.
Lục Tiến Lãng không giận, chỉ nói: "Không phải anh đã có Kitty rồi sao?"
Dương Văn Sùng tỏ ra rất vui vẻ: "Tôi thích chơi 3P mà, haha."
Lục Tiến Lãng nói: "Vậy thì tiếc quá, anh hiểu nhầm rồi, cậu ấy là bạn tôi, tôi chỉ mời cậu ấy đến ăn tối thôi. Tôi không có quyền lấy cậu ấy ra làm cược."
Rõ ràng Dương Văn Sùng không tin, nói với Lục Tiến Lãng: "Chơi không nổi à?"
Lục Tiến Lãng lắc đầu, quay người gọi phục vụ rót cho mình ly nước khoáng.
Dương Văn Sùng không chịu bỏ cuộc: "Nếu thật sự không phải người của cậu, vậy tôi cược với cậu ta, cậu đâu có quyền cản?"
Lục Tiến Lãng nghe vậy thì nhìn Văn Gia Ninh một cái, rồi nói với Dương Văn Sùng: "Anh có thể thử."
Dù những lời vừa rồi họ nói Văn Gia Ninh đều nghe thấy hết, nhưng khi Dương Văn Sùng nói chuyện với anh vẫn còn khá lịch sự, anh ta nói: "Muốn cược một ván không?"
Văn Gia Ninh lịch sự hỏi lại: "Dương thiếu muốn cược thế nào?"
Dương Văn Sùng chưa kịp mở miệng, Văn Gia Ninh đã thêm một câu: "Tôi không muốn tối nay ngủ với Kitty đâu."
Sắc mặt Kitty lập tức như thể nuốt phải ruồi nhặng.
Dương Văn Sùng nói: "Hai trăm ngàn một ván, chơi không? Tôi thua thì đưa cậu hai trăm ngàn, cậu thua thì tối nay 3P với tôi."
"Cậu ấy thua thì tôi chịu hai trăm ngàn." Lục Tiến Lãng bỗng nhiên lên tiếng.
Dương Văn Sùng chỉ tay vào anh nói: "Nói rồi, không liên quan đến cậu, đừng nói mà không giữ lời đấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!