Văn Gia Ninh cảm nhận được dường như Phương Duy không mấy hài lòng với anh, nhưng anh không hiểu tại sao. Dựa theo hiểu biết của anh về Phương Duy, anh nghĩ rằng màn thể hiện của mình hôm nay lẽ ra phải khiến Phương Duy hài lòng mới đúng.
Trên đường quay về công ty, Hà Siêu Thụ không nói gì nhiều, chỉ nhận một cuộc gọi từ Dịch Nam, rồi ném Văn Gia Ninh xuống lề đường, bảo anh tự gọi xe về, còn anh ta thì đi đón Dịch Nam.
Hai ngày sau, Văn Gia Ninh vẫn không nhận được bất kỳ tin tức nào từ Phương Duy, trong khi đó đã có tin tức cho biết đoàn phim Pháo Hoa Tháng Mười sắp sửa đến một thị trấn trong nước để quay ngoại cảnh.
Không thể phủ nhận rằng trong lòng Văn Gia Ninh có chút thất vọng.
Chiều hôm đó, anh nhận được cuộc gọi từ Lục Tiến Lãng, người này hỏi anh: "Nếu tôi không gọi cậu, thì cậu nhất định sẽ không bao giờ liên lạc với tôi à?"
Văn Gia Ninh đáp: "Tôi sợ anh cho rằng tôi đang bám lấy anh, rồi thấy phiền."
Lục Tiến Lãng trầm ngâm một chút rồi nói: "Nghe cũng có lý. Đàn ông mà, càng bị lơ thì lại càng muốn gặp. Tối nay có rảnh không, nể mặt tôi một chút?"
Văn Gia Ninh nói với đại ảnh đế "thích bị ngược" rằng: "Tôi kiểm tra lịch trình xem, nếu không có gì thì có thể cân nhắc lời mời của anh."
Lục Tiến Lãng bật cười: "Vậy thì nhanh đi kiểm tra đi, tôi sẽ bảo Doãn An đến đón cậu."
Khoảng hơn năm giờ chiều, Lư Doãn An lái xe đến đón Văn Gia Ninh, đưa anh đến một hội sở tư nhân ở sườn núi ngoại ô thành phố. Hội sở có tên là Lam Lư, vì khung cảnh tao nhã và giá cả đắt đỏ nên thu hút không ít ngôi sao và thương gia lui tới. Văn Gia Ninh từng là hội viên ở đây.
Lư Doãn An đưa anh vào đến tận phòng riêng, lúc này Lục Tiến Lãng vẫn chưa đến.
Lư Doãn An nói anh chờ một chút, ngài Lục sẽ đến ngay rồi rời đi.
Phòng riêng được thiết kế theo phong cách Nhật Bản, khá rộng, xung quanh là một con kênh nhỏ trong veo, có cả bánh xe nước nhỏ. Ở giữa là một sàn gỗ hình vuông, trên đó đặt một chiếc bàn thấp vuông và hai đệm ngồi.
Chỗ cửa ra vào có một cây cầu nhỏ bằng gỗ bắc qua con kênh, đối diện cũng có một chiếc cầu dẫn ra phía cửa sổ.
Văn Gia Ninh bước tới mở cửa sổ, không khí trong lành mát mẻ của sườn núi lập tức ùa vào. Dòng nước trong phòng chảy ra ngoài, phía dưới cửa sổ là một cái hồ nhỏ, buổi chiều tối sương mù bốc lên lờ mờ.
Khung cảnh dễ chịu như vậy chính là lý do khiến nơi đây được yêu thích.
Phục vụ vào rót trà rồi rời đi.
Khoảng mười phút sau, Lục Tiến Lãng mới mở cửa kéo bên ngoài, cởi giày bước vào.
"Xin lỗi để cậu đợi lâu." Anh vừa nói vừa cởi áo khoác, có người đi cùng đưa tay nhận lấy áo và treo lên giá.
Lục Tiến Lãng nói: "Bị kẹt xe nên đến trễ một chút."
Sau đó anh ngồi xuống đệm bên cạnh bàn, nói với phục vụ: "Có thể dọn món lên rồi."
Văn Gia Ninh cũng ngồi xuống phía đối diện.
Lục Tiến Lãng nói: "Ở đây có đầu bếp nấu món Quảng rất ngon, cậu thử xem." Vì anh thích nấu ăn nên rất kén chọn món ăn.
Văn Gia Ninh từng đến đây nhưng không biết đầu bếp nào giỏi món nào.
Lục Tiến Lãng uống một ngụm trà, hỏi: "Buổi thử vai phim thế nào?"
Văn Gia Ninh không trả lời ngay, ngẩng đầu nhìn anh.
Lục Tiến Lãng cười nhẹ: "Đừng mong một phát ăn ngay. Cơ hội lần này rất tốt với cậu, nên biết nắm bắt."
Văn Gia Ninh nói: "Phương Duy hình như không chọn tôi."
Lục Tiến Lãng vẫn cười, không có vẻ ngạc nhiên gì, rõ ràng là đã biết. Anh nói: "Cậu biết tại sao Phương Duy không chọn cậu không?"
Văn Gia Ninh hơi thắc mắc, nhìn anh chờ câu trả lời.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!