Sau khi ăn xong, Lục Tiến Lãng liền bảo Văn Gia Ninh đi ngủ sớm. Vẫn là căn phòng khách đó, thậm chí còn được sắp xếp thoải mái hơn một chút. Lục Tiến Lãng vào giúp cậu thay một chiếc chăn dày hơn, nói hôm nay trời có vẻ lạnh hơn.
Sau đó, anh mở cửa chuẩn bị rời đi. Trước khi đi, anh hỏi Văn Gia Ninh: "Cậu không có gì muốn thể hiện sao?"
Văn Gia Ninh vốn dĩ đã ngồi ở mép giường, nghe thấy câu đó liền đứng bật dậy, bước nhanh tới bên cạnh Lục Tiến Lãng, ôm lấy mặt anh và hôn mạnh một cái. Sau khi hôn xong, nói: "Chúc ngủ ngon."
Lục Tiến Lãng mỉm cười chúc lại anh ngủ ngon, rồi đóng cửa lại.
Ban đầu Văn Gia Ninh theo phản xạ định khóa trái cửa, nhưng chợt nghĩ mình cũng chẳng có gì phải đề phòng nữa, liền rút tay lại. Bị Lục Tiến Lãng phát hiện, ngược lại anh lại thấy nhẹ nhõm hơn.
Lục Tiến Lãng muốn đợi đến khi anh tự nguyện thỏa hiệp. Anh biết rất rõ, đến bước này rồi, chính bản thân anh cũng bắt đầu nghi ngờ liệu có phải sớm muộn gì cũng sẽ thỏa hiệp. Nhưng anh tuyệt đối sẽ không ép mình đưa ra bất kỳ quyết định nào.
Hôm sau khi đến đài truyền hình luyện tập, Văn Gia Ninh yêu cầu với đạo diễn rằng muốn đổi bài hát cho vòng chung kết.
Đạo diễn nghe xong liền tỏ vẻ không vui, nói: "Đến nước này rồi mà còn muốn đổi bài? Còn mấy ngày nữa mà đủ thời gian chuẩn bị? Đã tính đến hiệu quả biểu diễn trực tiếp chưa?"
Văn Gia Ninh thành thật xin lỗi, nhưng vẫn kiên quyết muốn đổi bài. Anh quyết định sẽ hát một ca khúc nhạc phim mà mình từng thể hiện, tên là "Lấp lánh". Không ai biết vì sao, chỉ có cậu hiểu rõ, tối qua nằm trên giường mãi không ngủ được, cái chết bất ngờ của Văn Gia Ninh năm xưa với người ngoài chỉ là điều đáng tiếc, nhưng với anh lại là nỗi tiếc nuối và đau đớn cả đời. Bộ phim tối qua khiến bao ký ức trỗi dậy, anh chợt muốn làm điều gì đó để tưởng niệm chính mình.
Ca khúc "Lấp lánh" được Văn Gia Ninh đích thân thể hiện, khi đó là yêu cầu của đạo diễn, vừa là bài hát chủ đề của bộ phim, vừa được dùng làm nhạc nền trong phim. Tuy giọng hát của Văn Gia Ninh không quá xuất sắc, nhưng trong khung cảnh ấy, kết hợp với lời thoại do chính anh lồng tiếng, lại tạo ra một bầu không khí đầy cảm xúc.
Đáng tiếc, bây giờ Văn Gia Ninh muốn hát lại ca khúc này thì lại không được nhiều người ủng hộ. Lý do là vì chất giọng của Kha Tín Hàng (thân phận hiện tại của Văn Gia Ninh) và Văn Gia Ninh rất khác nhau, muốn có hiệu quả tốt thì không chỉ đơn giản là đổi tông, mà có thể phải phối khí lại hoàn toàn. Điều đó không phải không làm được, chỉ là sẽ tốn nhiều công sức.
Văn Gia Ninh nói với đạo diễn rằng anh có thể tự đi tìm người phối lại, không cần dùng đến đội ngũ âm nhạc của đài.
Tổ đạo diễn bảo sẽ bàn bạc rồi trả lời sau.
Về lại phòng nghỉ, Dịch Nam và Ôn Lâm đều có mặt.
Chuyện hôm qua Văn Gia Ninh cãi nhau với Dịch Nam thì Ôn Lâm đương nhiên cũng biết, anh ra hiệu cho Văn Gia Ninh đến ngồi cạnh mình.
Văn Gia Ninh vừa ngồi xuống đã hỏi: "Cậu chuẩn bị thế nào rồi?"
"Vẫn ổn." Ôn Lâm luôn rất tự tin với âm nhạc của mình. Nếu ai nói chuyện với anh về âm nhạc, anh sẽ nói: "Tôi thấy rất ổn."
Dịch Nam lúc đó đang ngồi gần đó, đeo tai nghe nghe nhạc. Lúc này anh bất ngờ gỡ tai nghe ra, đứng dậy bước đến bên cạnh Văn Gia Ninh nói:
"Ra ngoài nói chuyện một chút được không? Tôi có chuyện muốn nói với cậu."
Ôn Lâm lập tức đứng dậy chắn giữa hai người, các chuyên viên hóa trang và trang phục trong phòng cũng căng thẳng đi đến.
Văn Gia Ninh đứng lên, vỗ vai Ôn Lâm ra hiệu không sao, rồi nói với Dịch Nam: "Tìm chỗ yên tĩnh đi."
Hôm nay Văn Gia Ninh không còn nóng nảy như hôm qua nữa, anh đã bình tâm trở lại, có lẽ là do bộ phim hôm qua khiến anh nhớ lại mục tiêu của mình. Anh tự nhủ, dù những người bên cạnh không thể là sự trợ giúp cho sự nghiệp của mình, thì cũng đừng biến họ thành kẻ thù dễ dàng như vậy.
Hai người tìm một phòng nghỉ trống và yên tĩnh.
Dịch Nam cũng kiềm chế cảm xúc, hỏi Văn Gia Ninh: "Chuyện hôm qua cậu nói là nghe ai kể? Có thể nói cho tôi biết không?"
Văn Gia Ninh đáp: "Người nói có quan trọng không? Ai đứng sau giúp cậu, trong lòng cậu chẳng lẽ không rõ?"
Dịch Nam cúi đầu nhìn bàn, có vẻ thất vọng: "Tôi về hỏi rồi, ai cũng nói không biết. Tôi phải hỏi người đó."
"Vậy cậu hỏi cũng vô ích, không muốn nhận thì vẫn sẽ không nhận thôi."
Dịch Nam khoanh tay trước ngực, vẻ mặt phức tạp, vừa giận vừa không cam tâm, hừ một tiếng: "Thật ra thì cũng chẳng cần thiết phải hoàn hảo làm gì đúng không? Nếu họ không làm mấy chuyện thừa thãi đó, cậu nghĩ cuộc thi lần này ai hơn tôi?"
Văn Gia Ninh vốn định không quan tâm, nhưng thấy anh ta tự cao như vậy thì không nhịn được nói: "Cậu thấy sao? Nếu thật sự xứng đáng, thì cần gì để bụng?"
"Nếu không phải dựa vào Lục Tiến Lãng thì cậu có đi được đến hôm nay không?" Dịch Nam có vẻ tức giận, như thể Văn Gia Ninh là người cuối cùng có tư cách nói anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!