Từ lúc đó cho đến khi lễ tang kết thúc, Văn Gia Ninh không hề phát ra một tiếng động nào. Khi người hâm mộ đến đặt hoa tưởng niệm, anh thậm chí còn không bước lên nhìn, chỉ lặng lẽ đứng yên tại chỗ.
Anh thấy Văn Thúy Lan rời đi dưới sự dìu dắt của chồng, thấy ông chủ lớn của công ty quản lý cùng thư ký đi ngang qua trước mặt anh, phía sau là người quản lý và trợ lý của anh. Thật ra trước khi đến đây, anh đã nghĩ kỹ mọi chuyện. Anh định sau lễ tang sẽ lặng lẽ tìm gặp trợ lý của mình trước, nói với người đó về thân phận thật sự của mình. Vì những thói quen và đời sống cá nhân của anh chỉ có anh và trợ lý đó biết, người đó chắc chắn có thể xác minh thân phận anh.
Sau đó anh sẽ tìm gặp người quản lý và mẹ mình.
Nhưng giờ đây, Văn Gia Ninh chưa bao giờ cảm thấy mơ hồ đến vậy. Anh đã trở thành thế này, cơ thể của anh đã bị hỏa táng và chôn cất, không thể quay trở lại được nữa. Hiện tại, với mọi người, anh chỉ là một kẻ hoàn toàn xa lạ. Đừng nói đến chuyện họ có tin anh hay không, dù có tin thì sao? Anh có thể sống tiếp với thân phận Văn Gia Ninh sao? Có thể trở về biệt thự của mình? Tiếp tục đóng bộ phim mới mà anh đã ký hợp đồng, rồi tuyên bố với cả thế giới rằng Văn Gia Ninh thật sự đã "mượn xác hoàn hồn"?
Huống chi ánh mắt mà Văn Thúy Lan nhìn anh khi nãy, anh vẫn còn nhớ rõ, có lẽ anh chỉ bị xem là kẻ điên, hoặc một tên lừa đảo vì tiền mà phát cuồng thôi. Cuộc đời anh đã bị bóp méo hoàn toàn rồi.
Không biết từ lúc nào, trời bắt đầu mưa, người hâm mộ tại nghĩa trang cũng dần rời đi. Văn Gia Ninh là người cuối cùng đứng lại, đến mức bảo vệ cũng bắt đầu nhìn anh với ánh mắt khó chịu, âm thầm xua đuổi anh đi.
Anh cúi đầu về hướng phần mộ của chính mình, hành lễ một cách trịnh trọng, rồi quay người rời đi chậm rãi.
Sau khi giải quyết nhu cầu cá nhân tại nhà vệ sinh công cộng của nghĩa trang, tâm trạng của Văn Gia Ninh lại càng u ám hơn. Anh suýt nữa đã quên mất chuyện cơ thể. Trước đó còn mơ tưởng có thể quay lại với cơ thể của mình, nên không quá để tâm đến chuyện có khuyết điểm. Nhưng giờ, anh cảm thấy có lẽ mình thật sự không thể thoát khỏi số phận kỳ quái này.
Văn Gia Ninh ngồi trên bồn hoa nhỏ bên ngoài nhà vệ sinh, nhìn xa xăm đầy đờ đẫn. Một lúc sau anh cúi đầu nhìn về phía đ*ng q**n mình. Mặc quần áo thì không nhìn ra gì cả, nhưng anh thậm chí không có dũng khí để đưa tay sờ thử.
Trước đây, tuy anh không phải là mẫu đàn ông cường tráng, nhưng ít nhất cũng là một người đàn ông hoàn toàn bình thường. Còn bây giờ, anh thậm chí không chắc liệu cậu trai tên Kha Tín Hàng này có đầy đủ chức năng sinh lý của nam giới hay không. Cơ thể hiện tại có thể là bị khuyết tật bẩm sinh, tuy chiều cao vẫn tạm ổn, nhưng khung xương lại gầy yếu, đường nét thanh tú, yết hầu không rõ, làn da trắng nõn, lông cơ thể thưa thớt.
Dù có phẫu thuật thì cũng không thay đổi được gì nhiều.
Văn Gia Ninh lại ngồi yên lặng thêm một lúc lâu, thấy trời đã không còn sớm, anh quyết định rời khỏi nghĩa trang. Đứng ngoài cổng nhất thời không bắt được taxi. Đã nhiều năm anh không đi xe buýt, nhưng lúc này cũng không còn cách nào khác, đành đi đến trạm xe gần đó đợi tuyến xe buýt duy nhất vào thành phố.
Lên xe rồi, Văn Gia Ninh mới chợt nhận ra mình không biết phải đi đâu. Khi rời khỏi nhà Kha Tín Hàng, anh vội bắt một chiếc taxi, hoàn toàn không để ý mình đã đi từ đâu, giờ muốn quay về cũng không biết phải bắt xe thế nào.
Nhìn xe buýt chạy theo hướng vào thành phố, Văn Gia Ninh cúi đầu lục tìm chiếc ba lô nhỏ mà mình mang theo. Vừa lấy được điện thoại ra, chiếc điện thoại lập tức đổ chuông, hiển thị cuộc gọi đến từ người có tên là "Anh Thiện".
Văn Gia Ninh nhấc máy, khẽ nói: "A lô."
Đầu dây bên kia là giọng một người đàn ông: "Tín Hàng, tối nay đến quán bar làm thay ca đi, Dư Tĩnh hôm nay xin nghỉ."
Văn Gia Ninh im lặng, không trả lời ngay.
Anh Thiện nói tiếp: "Sao thế? Không tới được à?"
Nghe vậy, Văn Gia Ninh liền đáp: "Không phải, em đến… nhưng đến như thế nào?"
Anh Thiện bên kia im lặng một chút rồi hỏi: "Cậu sao thế?"
Văn Gia Ninh đáp: "Em… quên mất phải đi ra sao rồi."
Anh Thiện nói: "Gọi taxi đi, anh trả tiền."
Nói xong liền cúp máy.
Văn Gia Ninh nhìn chiếc điện thoại vẫn đang hiển thị cuộc gọi kết thúc, chỉ biết rằng mình phải đến một quán bar. Nhưng quán bar ở đâu, tên gì, anh hoàn toàn không biết.
Hạ điện thoại xuống, anh chợt nhớ ra điều gì đó, liền lục tìm ví của Kha Tín Hàng, quả nhiên tìm được một tấm danh thiếp. Sáng nay khi kiểm tra đồ đạc của Kha Tín Hàng, anh đã thấy nó. Trên danh thiếp ghi tên Tô Thiện, là chủ của một quán bar tên "Rừng Đỏ", phía dưới còn có địa chỉ cụ thể.
Văn Gia Ninh quyết định đến quán "Rừng Đỏ" một chuyến, ít nhất có thể biết thêm Kha Tín Hàng là người như thế nào.
Khi anh đến nơi đã hơn năm giờ chiều, quán bar vẫn chưa mở cửa, nhưng các nhân viên bên trong đã bắt đầu chuẩn bị.
Mọi người nhìn thấy anh đều chào hỏi thân thiện, gọi anh là "Tín Hàng".
Từ sáng đến giờ lang thang bên ngoài cả ngày, Văn Gia Ninh vẫn chưa ăn gì, cũng chưa uống giọt nước nào, cơ thể mệt mỏi rã rời. Anh ngồi xuống trước quầy bar, mở miệng hỏi bartender: "Có gì ăn không?"
Người bartender vừa lau ly vừa đáp: "Lại chưa ăn à? Đợi tí." Nói xong thì đi vòng vào bếp phía sau.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!