Chương 19: (Vô Đề)

Tắm xong, Văn Gia Ninh cũng dần lấy lại bình tĩnh.

Anh mặc lại bộ đồ ngủ lúc trước cởi ra, bước ra khỏi phòng tắm đã nghe thấy dưới bếp có tiếng động.

Văn Gia Ninh đi tới cửa bếp, thấy Lục Tiến Lãng đang chiên trứng.

Lục Tiến Lãng mặc một chiếc áo sơ mi trắng bằng cotton và quần dài màu be, trông rất giản dị và thoải mái. Khi chiên trứng, anh ta còn đút một tay vào túi quần, tay kia cầm xẻng đảo trứng rất thành thạo, cả người như đang chụp ảnh tạp chí vậy.

Có lẽ nghe thấy tiếng bước chân của Văn Gia Ninh, anh nói: "Bữa sáng sắp xong rồi, cậu ra phòng ăn ngồi đợi chút đi."

Văn Gia Ninh vốn tưởng là Lư Doãn An, không ngờ lại là Lục Tiến Lãng. Anh đứng sững tại chỗ một lúc rồi hỏi: "Quần áo của tôi đâu? Anh có thấy điện thoại của tôi không?"

Lục Tiến Lãng nói: "Bộ lễ phục của cậu tôi sẽ bảo Duẫn An mang đi giặt sau, còn điện thoại thì để bên giường của cậu đó, không thấy sao?"

Đúng là Văn Gia Ninh không thấy. Anh quay lại tìm điện thoại thì đúng lúc Hà Siêu Thụ gọi đến.

Vừa bắt máy, Hà Siêu Thụ ở đầu dây bên kia có vẻ hơi lúng túng, hỏi anh: "Cậu không sao chứ?"

Văn Gia Ninh nói: "Không sao, cảm ơn anh Thụ."

Có lẽ Hà Siêu Thụ cũng không tiện hỏi nhiều, chỉ nói: "Vậy thì tốt, mấy hôm tới cậu cứ làm theo sắp xếp của đài truyền hình, chuẩn bị cho trận chung kết nhé."

Văn Gia Ninh đáp: "Tôi biết rồi."

Sau khi cúp máy, anh xuống tầng một, thấy Lục Tiến Lãng đã bày trứng chiên, bánh mì và cà phê nóng lên bàn ăn.

Hai người ngồi đối diện nhau, Lục Tiến Lãng rót cà phê cho anh, còn hỏi có muốn thêm đường hay sữa không.

Văn Gia Ninh nhìn Lục Tiến Lãng, trong lòng có cảm giác không thật. Ví dụ như chuyện Lục Tiến Lãng đích thân làm bữa sáng cho anh… điều này là không thể tưởng tượng nổi nếu anh là Kha Tín Hàng. Dù là với tư cách Văn Gia Ninh, cũng hoàn toàn không thể xảy ra.

Lục Tiến Lãng thấy anh ngẩn người, liền nói: "Tối qua cậu uống không ít rượu, đừng uống cà phê đen nữa, hại dạ dày." Rồi tự mình thêm sữa và đường vào cà phê cho anh.

Văn Gia Ninh cầm thìa khuấy cà phê, nói: "Xin lỗi anh Lục, vừa rồi tôi có hơi xúc động."

Lục Tiến Lãng nói: "Cậu không cần xin lỗi, tôi đã nói rồi, chuyện này là lỗi của tôi."

Văn Gia Ninh không nói gì thêm, nhận lấy lát bánh mì Lục Tiến Lãng đưa, chậm rãi cắn một miếng.

Bữa sáng còn chưa ăn xong, Lư Doãn An đã lái xe tới, mang theo cho Văn Gia Ninh một bộ quần áo mới, thậm chí còn có cả đồ lót.

Văn Gia Ninh cầm quần áo vào phòng thay, nhìn chiếc q**n l*t đen hình viên đạn mà sinh nghi ngờ, không chừng là Lục Tiến Lãng cố ý làm anh xấu hổ. Nhưng rồi anh lại nghĩ chắc Lục Tiến Lãng sẽ không đi nói mấy chuyện thế này cho Duẫn An biết, có lẽ Duẫn An chỉ tiện tay mua thôi, chẳng đáng để giận.

Chỉ là khi mặc vào, cảm giác trống trải phía trước khiến anh vô cùng khó chịu.

Xuống tầng, Văn Gia Ninh thấy Lục Tiến Lãng đang dặn dò gì đó với Lư Doãn An.

Thấy anh đến, Lục Tiến Lãng nói: "Chút nữa cứ để Duẫn An đưa cậu tới đài truyền hình. Hôm nay vẫn phải tới đó chứ?"

Văn Gia Ninh gật đầu, "Vẫn phải luyện tập."

Lục Tiến Lãng nói: "Cố lên nhé."

Cả ngày hôm đó Văn Gia Ninh luyện tập mà không có tinh thần, đến mức giáo viên âm nhạc nổi giận, hỏi anh có phải không muốn thi nữa không.

Ôn Lâm cũng ở cùng phòng tập, ngồi một góc chơi đàn guitar.

Văn Gia Ninh nhớ lại chuyện Ôn Lâm tự ý bỏ đi hôm qua, nhân lúc nghỉ giải lao liền đi tới ngồi cạnh anh, hỏi vì sao hôm qua lại rời đi.

"Kha Tín Hàng." Ôn Lâm rời tay khỏi dây đàn, vẻ mặt hoang mang: "Tôi không biết mình đang cố gắng vì điều gì nữa, tôi phát hiện dù lần này có giành được quán quân, hình như cũng chẳng có ý nghĩa gì."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!