Văn Gia Ninh vẫn còn hơi th* d*c, anh nhìn Lục Tiến Lãng, cơ thể lại lùi về sau thêm một chút.
Lục Tiến Lãng không tiếp tục hành động nữa, mà tựa người vào lưng ghế sofa rồi hỏi một câu: "Cậu từng nghĩ đến chuyện giành quán quân trong cuộc thi này chưa?"
Văn Gia Ninh thật ra có hơi ngạc nhiên, nói: "Anh có thể để tôi giành quán quân sao?"
Anh nghĩ chắc Lục Tiến Lãng cũng không thể không biết rằng Dịch Nam gần như đã được định sẵn.
Thế nhưng Lục Tiến Lãng chỉ mỉm cười nói: "Dĩ nhiên chỉ như vậy thì không xứng với một chức quán quân."
Văn Gia Ninh hỏi lại: "Vậy thì phải làm gì? Ngủ với anh à?"
Lục Tiến Lãng không trả lời, không khẳng định cũng không phủ nhận.
Văn Gia Ninh tiếp lời: "Tôi không cần chức quán quân của cuộc thi này, tôi muốn được đóng vai nam chính trong "Pháo hoa tháng Mười"."
Lần này đến lượt Lục Tiến Lãng có phần ngạc nhiên, quay đầu nhìn anh.
Trước khi anh ta kịp nói gì, Văn Gia Ninh đã bổ sung thêm một câu: "Nam chính."
Lục Tiến Lãng nghe vậy liền bật cười: "Ừm, tham vọng lớn thật đấy."
Văn Gia Ninh chỉ nhìn anh.
Lục Tiến Lãng nói: "Không phải là không thể. Nhưng cậu nghĩ chỉ ngủ với tôi một đêm là đủ sao?"
Văn Gia Ninh liền hỏi: "Vậy anh có thể nói ra điều kiện của mình."
Lục Tiến Lãng khẽ cười, khi Văn Gia Ninh còn chưa kịp phản ứng, anh ta đã ghé sát tai anh nói: "Tất nhiên là tôi muốn ngủ thế nào thì ngủ như thế đó rồi."
Nói xong Lục Tiến Lãng lại ngồi trở lại.
Quyền lựa chọn lại bị ném trả về cho Văn Gia Ninh, nhưng anh không mắc bẫy, anh nói: "Tôi muốn "Pháo hoa tháng Mười" của đạo diễn Phương Duy."
Có thể Lục Tiến Lãng thực sự có khả năng để quay một bộ phim tên "Pháo hoa tháng Mười" cho Văn Gia Ninh, nhưng anh tin rằng Phương Duy là người không thể bị mua chuộc.
Tính cách của Phương Duy, Văn Gia Ninh hiểu rất rõ, ông nổi tiếng là khắt khe với cả kịch bản lẫn diễn viên. Phim của ông, từ khi bắt đầu quay đến khi chính thức công chiếu, từng bước đều phải được ông cân nhắc kỹ càng, tốn rất nhiều thời gian.
Bảo ông đột ngột nhận một diễn viên vô danh vào vai nam chính là chuyện không thể nào.
Quả nhiên Lục Tiến Lãng nghiêng đầu suy nghĩ một lúc rồi nói: "Chuyện này đúng là có chút khó khăn."
Văn Gia Ninh không nhịn được khẽ cong khóe môi.
Nhưng Lục Tiến Lãng lại nói: "Nhưng cũng không phải hoàn toàn không thể. Chỉ là hiện giờ tôi không nghĩ ra được cậu có thể trả giá điều gì xứng đáng để tôi làm đến mức đó, cho nên…"
Anh lắc đầu.
Cuộc đàm phán này không thể khiến cả hai đạt được sự đồng thuận.
Lục Tiến Lãng đứng dậy, cầm khăn tắm đi về phía phòng tắm, vừa đi vừa nói: "Nghỉ ngơi đi, sáng mai tôi sẽ bảo Doãn An đến đón cậu."
Anh đưa Văn Gia Ninh đến nghỉ ngơi trong một phòng khách, khi Văn Gia Ninh định khóa cửa thì Lục Tiến Lãng lại gõ cửa đưa cho anh một cốc nước trắng: "Uống nhiều rượu rồi, ban đêm dễ khát nước, để một cốc nước bên cạnh đi."
Văn Gia Ninh lúc nhận lấy hỏi: "Anh đối xử với ai cũng ân cần như vậy sao?"
Lục Tiến Lãng mỉm cười: "Tất nhiên là chỉ với người đặc biệt."
Đóng cửa phòng lại, Văn Gia Ninh đặt ly nước lên bàn đầu giường, rồi ngồi xuống mép giường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!