Dương Dương nhào vào lòng Lục Tiến Lãng làm nũng, không chịu rời đi. Chính vì bình thường rất ít gặp nhau nên giờ mới càng thêm thân thiết như vậy.
Lục Tiến Lãng dùng một tay v**t v* mái tóc mềm mại của bé, tay kia nhẹ nhàng vỗ về lưng bé.
Văn Gia Ninh duỗi người, nói: "Em đi làm bữa sáng đây."
Lục Tiến Lãng vội nói: "Để lát nữa anh làm cho."
"Anh cứ nghỉ thêm một chút đi." Văn Gia Ninh nói: "Hôm qua về muộn như vậy mà."
Dù nói là nghỉ ngơi, nhưng có Dương Dương ở đây thì Lục Tiến Lãng cũng chẳng có thời gian mà nghỉ ngơi thật sự.
Dương Dương áp mặt vào ngực Lục Tiến Lãng, nói: "Daddy dẫn con ra ngoài chơi được không?"
Lục Tiến Lãng dịu dàng hỏi: "Con muốn đi đâu chơi nào?"
Dương Dương nghĩ ngợi rồi nói: "Con muốn đi công viên trò chơi, còn muốn đến nhà hàng xoay ăn buffet nữa."
Lục Tiến Lãng bật cười: "Nhà hàng xoay nào vậy? Con có biết buffet là gì không?"
Dương Dương nói: "Là Lưu Gia Bình nói đấy ạ."
Lúc này Văn Gia Ninh bước vào, trong tay cầm áo khoác của Dương Dương, vừa kéo bé dậy vừa mặc áo cho bé, đồng thời nói: "Lưu Gia Bình là bạn cùng lớp mẫu giáo của nó, nhà hàng xoay mà thằng bé nói là chỗ mới khai trương ở tầng cao nhất của trung tâm thương mại."
Lục Tiến Lãng ngẩng đầu nhìn Văn Gia Ninh, hỏi: "Nhà hàng đó thế nào?"
Văn Gia Ninh lắc đầu.
Tuy là buffet cao cấp, nhưng nơi ăn buffet thì thành phần khách khá đa dạng, không thích hợp để hai người họ xuất hiện.
Nhưng một lát sau, Văn Gia Ninh lại nói: "Nhưng nếu thật sự muốn đi, thì em không có vấn đề gì."
"Em không có vấn đề gì?" Lục Tiến Lãng nhìn cậu.
Văn Gia Ninh mỉm cười: "Ừ, em không sao."
Bao nhiêu năm qua, hai người không công khai quan hệ, tất nhiên không phải vì Lục Tiến Lãng ngại, mà vì anh ấy nghĩ cho sự nghiệp của Văn Gia Ninh. Nhưng đến giờ phút này, Văn Gia Ninh cảm thấy điều đó không còn quan trọng nữa. Cậu không còn là một chàng trai non trẻ được săn đón, người hâm mộ thích cậu đến giờ chắc chắn đã theo cậu suốt nhiều năm, là thật lòng yêu mến con người cậu.
Nếu giờ cậu công khai yêu một người phụ nữ, có lẽ sẽ nhận được nhiều lời chúc phúc.
Nhưng nếu là một người đàn ông, lại còn là Lục Tiến Lãng thì kết quả cậu không dám chắc, nhưng có lẽ cũng không gây nên sóng gió gì quá lớn.
Cả hai đều ngầm hiểu là nên mặc định mối quan hệ này với công chúng, nhưng lại không muốn thông qua một buổi họp báo hay gì đó để công khai. Bởi vì đây là đời sống riêng của họ, không cần phải giải thích với ai. Nếu truyền thông có hứng thú đưa tin thì đó là việc của truyền thông, họ không bận tâm.
Hai người nhìn nhau không nói gì, nhưng đều hiểu rõ suy nghĩ của đối phương.
Cuối cùng Văn Gia Ninh nói với Dương Dương: "Đi thôi, hôm nay mình đi ăn buffet."
Dương Dương lập tức reo lên vui mừng.
Văn Gia Ninh nói tiếp: "Nhưng công viên trò chơi thì tạm thời chưa đi được, lần sau dẫn con đến Disneyland nhé?"
"Dạ!" Dương Dương ngoan ngoãn gật đầu.
Lục Tiến Lãng đứng dậy mặc quần áo, hỏi: "Thật sự muốn đi à?"
Văn Gia Ninh cười: "Đi thôi, chưa ra cửa đã sợ rồi hả?"
Họ đã suy nghĩ nhiều, cũng từng tưởng tượng đủ kiểu phản ứng của mọi người, nhưng ngày thực sự quyết định xuất hiện công khai lại đến bất ngờ như vậy, chỉ vì đứa nhỏ nói muốn ăn buffet.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!