Chương 4: (Vô Đề)

"Ngươi biết ta nhớ nhầm chuyện đau đầu với đau răng khiến ngươi tức giận như vậy, có biết ngươi giấu ta kín đến mức đó, ta phẫn nộ và sợ hãi đến thế nào không?"

Ta gào lên gần như phát điên, giọng nói còn run rẩy, mang theo tiếng nấc nghẹn.

Vành mắt ửng đỏ cùng tiếng nghẹn không kìm được, khiến sự yêu thương sâu sắc và trách cứ nóng bỏng của ta trở nên chân thật đến cực điểm.

Khi đối diện với Tiêu Doãn đang sững sờ, ta thậm chí còn lạnh lùng gõ mạnh từng chữ:

"Nếu Đông cung này không bảo vệ nổi mẹ con nàng, ta đón nàng về Thanh Châu là được."

"Nhà họ Ninh gia đại nghiệp lớn, không đến nỗi nuôi không nổi hai miệng ăn."

Tuy lời nói vô lễ cuồng ngạo, nhưng đủ để chứng minh tấm chân tình của ta với Thư Nguyệt.

Tiêu Doãn khẽ thở phào nhẹ nhõm.

"Ngàn sai vạn sai đều là lỗi của Cô. A tỷ muốn trách, cứ trách Cô là được."

"Thư Nguyệt còn chưa hết cữ, không thể rơi lệ."

Hắn đau lòng lau nước mắt cho Thư Nguyệt, dáng vẻ yêu thương đến tận xương.

"Thư Nguyệt" giả rụt rè bước tới, kéo tay áo rộng của ta lay lay: "A tỷ, ta sai rồi."

"Ta chỉ là sợ tỷ lo lắng. Điện hạ đối với ta rất tốt, a tỷ cũng là người thân chí cốt của ta, Thư Nguyệt không muốn giữa người thân và người mình yêu lại sinh ra ngăn cách."

Gương mặt giống hệt Thư Nguyệt ấy, đỏ hoe mắt, nước mắt rơi xuống.

Ta dường như nhìn thấy Thư Nguyệt chịu đủ uất ức, lòng cũng mềm theo.

Hồng Trần Vô Định

Ta lau nước mắt trên má nàng, khẽ trách:

"Đã làm mẫu thân rồi, còn động một chút là khóc. Định để con ngươi sau này cười ngươi là đứa mít ướt hay sao?"

Thư Nguyệt bật cười, chui vào lòng ta, ở góc ta không nhìn thấy, lặng lẽ trao đổi ánh mắt với Tiêu Doãn.

Suốt cả ngày hôm đó, ta nhắc đến chuyện cũ, "Thư Nguyệt" đều trả lời trôi chảy.

Nàng ta hiểu rõ ta và Thư Nguyệt đến mức đáng sợ.

Cho đến khi nàng bắt đầu thử ta: "A tỷ, ta thường xuyên đau răng vô cớ, có phải hồi nhỏ từng mắc bệnh gì không?"

Đó là nỗi đau khi lớp da người c.h.ế. t mọc ra huyết nhục.

Thư Nguyệt sợ ta lộ thân phận trước mặt người khác, nên chưa từng nhắc đến nửa lời về ngôi miếu hoang.

Còn nỗi đau huyết nhục sinh trưởng điên cuồng, nàng cũng cố ý nói thành đau răng.

"Thư Nguyệt" giả, nàng không biết lớp da người c.h.ế. t của Thư Nguyệt.

Đương nhiên cũng không biết đến thân thể không đầu của ta.

Thư Nguyệt của ta, từ đầu đến cuối đều giữ đúng lời hứa, che giấu bí mật của ta kín đến vậy.

Nhưng trong Đông cung mà ta không thể tiến vào, nàng rốt cuộc đã trải qua những gì? Hiện giờ, nàng còn sống hay đã c.h.ế.t? 

08

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!