Chương 3: (Vô Đề)

Hắn nói được làm được, đem hết sủng ái và che chở dành cho Thư Nguyệt.

Ba năm ở vương phủ, hai năm ở Đông cung, mỗi lần Thư Nguyệt gửi thư cho ta, đều là bình an.

Ta bắt thủy quỷ, điều khiển thuyền buôn vượt biển, c.h.é. m gió phá sóng, đi khắp các nước.

Đến khi trở về, buồm giăng như mây, hàng hóa chất đầy như núi, mang về đầy thuyền kỳ trân dị bảo. 

Quyên tặng triều đình mấy chục vạn lượng bạc, chống đỡ cho hai tỷ muội chúng ta đứng vững.

Mỗi phong gia thư gửi về kinh thành, đều kèm theo ngân phiếu nặng trĩu, làm chỗ dựa để Thư Nguyệt đứng vững nơi kinh thành.

Mỗi lần như vậy, nàng đều nói với ta hàng trăm lần, rằng nàng có a tỷ che chở, có phu quân sủng ái, đời này không còn tiếc nuối.

Chỉ trừ một năm trước, nàng từng như than thở nói một câu:

"Thái hậu ban cho hắn một vị trắc phi vô danh, may mà nàng ta có khiếm khuyết, không được lòng Tiêu Doãn!"

Khi đó, ta không để trong lòng.

Cho đến lúc này, ngọn đèn dầu bỗng lay động.

Soi rõ những nghi hoặc và kinh hãi đang cuộn trào trong mắt ta.

"Vị trắc phi kia, sao không thấy nàng ta đến thăm thân thể của muội?"

Lời ta vừa dứt.

Thư Nguyệt trước mắt khẽ cứng người.

Ngoài cửa liền vang lên một giọng nói lạnh lẽo: "Nhắc đến một kẻ sống dở c.h.ế. t dở làm gì!"

06

Tiêu Doãn bước qua cửa tiến vào.

Hắn đã khác xưa rất nhiều.

Trường bào gấm màu huyền càng tôn lên vẻ cao quý lạnh lẽo của hắn.

Khi không cười, uy áp lạnh lẽo, hàng mày ánh mắt sắc bén như d.a.o.

Ánh mắt Thư Nguyệt chợt sáng lên, khóe môi không kìm được cong lên:

"A tỷ đến đã lâu, sao giờ chàng mới về?"

Dáng vẻ vui mừng và lưu luyến không giấu nổi ấy, giống hệt Thư Nguyệt trước kia.

Hàng mày hơi nhíu của Tiêu Doãn lập tức giãn ra:

"Ta lo nàng chỉ lo cho a tỷ mà quên mất thân thể mình, ta đã về sớm hơn rồi, còn trách ta sao?"

Hai người tự nhiên nắm tay nhau, thân mật quấn quýt như không có ai bên cạnh, nơi đáy mắt đầu mày đều là dịu dàng và si tình chỉ dành cho nhau.

Tất cả đều giống hệt như trước.

Ta không hiểu, ta đã sai ở chỗ nào? Cho đến khi Tiêu Doãn nhìn về phía ta, mở miệng giải thích:

"Vốn là mẫu hậu nâng đỡ, lại là một độc phụ lòng dạ hiểm ác, nhân lúc Thư Nguyệt m.a.n. g t.h.a. i mà âm thầm hạ d.ư.ợ.c, suýt khiến mẹ con nàng đều mất mạng." 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!