04
Về sau, mọi chuyện thuận theo lẽ tự nhiên.
Nàng xé nát bùa chú trấn áp ta, chống ô, đưa ta rời khỏi ngôi miếu hoang.
Trở về hậu viện nhà phú thương họ Ninh.
Cha mẹ Thư Nguyệt mất sớm, người nhà họ Ninh dùng của hồi môn của mẫu thân nàng nuôi một lũ lang sói mắt trắng.
Cuối cùng còn tham tài hại mạng, cướp đi tiền đồ phú quý của nàng.
Lũ lang sói ấy, nào khác gì biểu muội được ta che chở lớn lên, lại vì đoạt phu quân của ta mà g.i.ế. c cha mẹ ta, c.h.ặ. t đ.ầ. u ta.
Vì Thư Nguyệt cô độc không nơi nương tựa cũng được, vì thân xác ta muốn có cũng được.
Ta và Thư Nguyệt, người và quỷ kết minh, cùng mưu cầu một đời tốt đẹp.
Nửa đêm, ta lẻn vào viện của tổ mẫu nàng.
Lúc bà ta vỗ bàn c.h.ử. i bọn tay sai vô dụng, để con tiện nhân kia quay về phủ.
Ta thổi tắt đèn dầu, nhân lúc mọi người luống cuống thắp đèn, một tay bóp cổ lão bà đó.
Trong lúc bà ta trợn trừng mắt, run rẩy nhìn thân thể không đầu của ta, ta nhẹ nhàng vặn một cái, "rắc" một tiếng bẻ gãy cổ bà ta.
Bà ta như con gà bị vặn cổ, mềm oặt trượt khỏi ghế thái sư.
Đèn sáng lên, chỉ còn m.á. u trào nơi khóe miệng, cùng nỗi kinh hoàng chưa kịp tan trong mắt.
Lão bà c.h.ế. t rồi, đại bá của Thư Nguyệt lại ra vẻ gia chủ, hô năm gọi sáu, muốn lấy tiền của cha mẹ nàng chống đỡ thể diện, lo tang sự.
Ta và Thư Nguyệt nghiến răng nghiến lợi, nửa đêm chặn đường hắn.
Thư Nguyệt bất ngờ rút gậy, một gậy đ.á.n. h đại bá kiêu căng rơi xuống nước, rồi giẫm c.h.ặ. t đ.ầ. u hắn, mặc cho hắn giãy giụa, lăn lộn, kêu gào, cứ thế dìm c.h.ế. t hắn.
Một nhà c.h.ế. t hai người, mẹ con đại phòng vẫn không biết hối cải, còn trách Thư Nguyệt mệnh mang sát khí, hại cả nhà.
Vậy thì chúng ta làm cho đến cùng.
Đêm đó, ta chui vào linh đường, thổi một hơi lật đổ nến.
Lúc bá mẫu và đường huynh của nàng kêu gào có quỷ, lảo đảo chạy ra ngoài, ta vung tay áo, "cạch" một tiếng đóng c.h.ặ. t cửa sổ, thiêu sống hai người.
Những kẻ đầu sỏ hại c.h.ế. t cha mẹ Thư Nguyệt đều đã c.h.ế. t sạch.
Ta liền mang thân thể không đầu, lao đến giường của đường tỷ Ninh Quan Vân, kẻ định hủy hoại trong sạch của nàng.
Nàng ta còn đang dưới đèn viết thư cho trúc mã của Thư Nguyệt, từng câu từng chữ đều đổ họa sang cho nàng, kéo thù hận về phía nàng.
Ta cười lạnh một tiếng, nắm cổ chân nàng ta, trong khi Thư Nguyệt bưng chén trà xem kịch, kéo Ninh Quan Vân quăng loạn khắp phòng! Quăng đến mức nàng ta hoa mắt ch. óng mặt, ngũ tạng lục phủ như muốn lộn ra, ta mới buông tay, tiện thể ném nàng ta quay trở lại giường gỗ.
Lúc nàng ta nghiến răng bò dậy, ta "xoạt" một cái từ dưới giường thò ra cái cổ không đầu, cười khặc khặc lạnh lẽo.
Nàng ta sợ đến hồn bay phách tán, điên cuồng chạy trốn.
Nhưng thế nào cũng không thoát được ta bám sát phía sau.
Cuối cùng kiệt sức, ngã quỵ xuống đất, hơi thở yếu ớt, ta bò lên lưng nàng ta, cười âm u:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!