Chương 11: (Vô Đề)

"Những nữ t. ử đó, cũng là bảo vật được nâng niu trong tay người khác, là trụ cột của gia đình, là cốt nhục trong lòng cha mẹ, là chỗ dựa của con cái.

Tấm lòng yêu con của ngươi, lại khiến bao gia đình ly tán. Cướp da thịt của họ, hại mạng họ, lấy đau khổ của họ làm cách bù đắp lỗi lầm của các ngươi! Dùng trăm oan hồn, dùng mạng sống của nữ t. ử vô tội đổi lấy sự yên ổn và viên mãn nhất thời của các ngươi… các ngươi xứng sao? Nàng ta chịu nổi sao?"

"Thảm trạng hôm nay của nàng ta, chẳng phải là báo ứng của tội ác sao!"

Vân tướng quân ôm cổ họng chảy m.á.u, đau đớn nhìn về phía Ngọc Châu co quắp như huyết quỷ. 

Ngọc Châu gào lên khàn khàn: "Cút!"

"Đời này, thứ khiến ta ghê tởm nhất chính là làm nữ nhi của kẻ hèn nhát như ngươi."

Hồng Trần Vô Định

"Yêu bà ta mà không dám tranh với hoàng đế, lén lút sinh ra ta — đứa con không thể thấy ánh sáng. Yêu ta mà không thể che chở, lại sinh ra một ả tiện tỳ khỏe mạnh hoàn chỉnh hơn ta."

"Dù ngươi có đưa nàng làm bàn đạp cho ta, để ta đoạt lấy thân thể khỏe mạnh của nàng, dùng thân phận của nàng mà đứng trên vạn người, cũng chỉ khiến ta càng ghê tởm sự vô sỉ và thấp hèn của ngươi!"

"Làm con gái của ngươi, chính là nỗi nhục lớn nhất đời ta!"

Vân tướng quân quỳ sụp xuống, gương mặt đầy đau khổ. 

Tình phụ t.ử, có người cầu còn không được. 

Nhưng ông ta… từ trước đến nay chưa từng nhìn nàng bằng một ánh mắt đúng nghĩa.

Hoàng đế vốn nhẫn nhịn hồi lâu, lạnh lùng mở mắt: 

"Lôi tất cả bọn chúng nhốt vào đại lao cho trẫm!"

20

Đế vương nổi giận, thây chất thành núi.

Ta vẫn nhớ, không thể để mình vướng vào nhân quả. 

Những bách tính đau đớn tột cùng, thi nhau bỏ tiền bạc ra mua chuộc ngục tốt, chỉ cầu được tự tay trả thù những kẻ ác, để an ủi linh hồn người thân nơi suối vàng. 

Vị tướng quân từng mù quáng, tiếp tay cho kẻ ác, bị móc hai mắt, ném vào đại lao, sống cùng rắn rết chuột bọ suốt năm năm. 

Mỗi ngày, huyết hồn Tuyết Thiền đều vào ngục nhìn hắn, dẫn vô số lệ quỷ quấy nhiễu, khiến hắn nếm đủ nỗi đau hồn phách bị xé nát.

Mười năm sau, khi thân tâm hắn tan vỡ, sống không bằng c.h.ế.t, mới bị kéo ra ngoài, ngũ mã phanh thây, mang tiếng xấu muôn đời.

Hoàng hậu cao cao tại thượng bị giam trong địa lao lạnh lẽo, vinh hoa phú quý xưa kia tan biến sạch sẽ.

Chỉ còn những huyết hồn nữ t. ử c.h.ế. t oan, đêm đêm vây quanh, đòi mạng không dứt, tiếng kêu ai oán vang mãi không thôi.

Bà ta bị dọa đến hồn lìa khỏi xác, ngày một tiều tụy, sống không bằng c.h.ế.t.

Cuối cùng, mười năm hao mòn đến kiệt quệ, c.h.ế. t trong sợ hãi vô tận, t.h. i t.h. ể thối rữa trong địa lao ẩm lạnh, rất lâu sau mới bị phát hiện, đến người thu xác cũng chẳng buồn liếc thêm một lần. 

Ngọc Châu tội ác chồng chất, thân thể thối rữa, toàn thân lở loét sinh dòi, da thịt từng tấc mục nát rơi rụng, đau đớn như bị lăng trì.

Nhưng ta không cho nàng ta c.h.ế. t dễ dàng, mà giữ lại một hơi tàn, nhốt nàng ta trong căn phòng đầy gương, để nàng ta ngày ngày nhìn thấy thân thể mục nát của mình, chịu đựng t.r. a t.ấ. n cả tinh thần lẫn thể xác.

Cực hình ấy kéo dài suốt mười năm, đến khi nàng ta mục nát chỉ còn bộ xương, mới c.h.ế. t trong tuyệt vọng.

Tiêu Doãn rốt cuộc không thực hiện được lời hứa với ta. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!