1
Ánh nến bị gió lùa, chập chờn sáng tối, đổ xuống gương mặt Thư Nguyệt những mảng bóng loang lổ.
Nàng không màng thân thể yếu ớt sau sinh, vùi đầu mềm mại vào lòng ta, thì thầm không dứt:
"Khó khăn lắm mới vào kinh một chuyến, nhất định phải ở lại bên ta thêm vài ngày."
"Tỷ muội xa cách, trời nam đất bắc, trời mới biết ta nhớ tỷ đến nhường nào."
Nàng hào hứng kể lại từng chuyện cũ.
Khi làm nũng, khóe môi cong lên, vòng tay ôm eo ta, nũng nịu không chịu buông, cho đến ánh mắt nhướng mày cầu xin ta, đều giống hệt trước kia.
Nhưng bát huyết yến mà hạ nhân bưng lên bàn cho ta, vẫn để lộ sơ hở của nàng.
Ta khoác một tấm da người c.h.ế.t, giả làm người sống, lại không thể ăn đồ trần tục.
Thư Nguyệt ở cạnh ta mười năm, sao có thể không biết.
Trước kia nàng luôn che giấu giúp ta trước mặt người khác, còn nói dối rằng thể chất ta đặc biệt, dễ dị ứng, rất nhiều thứ không thể tùy tiện chạm vào.
Mà nàng tuy thân thiết với ta từ nhỏ, nhưng chưa từng chui vào lòng ta.
Bởi vì nàng sợ trái tim đang đập thình thịch trong n.g.ự. c ta.
Ta ép xuống nghi ngờ trong lòng, mang theo ánh nhìn lạnh lẽo dò xét, giả vờ cưng chiều, nhẹ nhàng vỗ lên má người trước mặt:
"Trước kia muội chưa từng chịu lại gần ta, hôm nay lại biết làm nũng rồi sao."
Nghe vậy, thân thể nàng trong lòng ta khẽ cứng lại, miệng bĩu ra, giọng mang theo nức nở:
"Sinh con một lần, ta suýt mất nửa cái mạng. Đương nhiên càng biết trân trọng người bên cạnh."
"A tỷ không quản đường xa ngàn dặm mà đến, ta vui mừng khôn xiết, đâu còn để ý chuyện trước kia."
Lời nàng nói hợp tình hợp lý, dường như không có sơ hở.
Nhưng đầu ngón tay ta cố ý lướt qua cằm nàng, rốt cuộc vẫn từ xúc cảm xa lạ mà phát hiện ra một tia khác thường.
Da nàng mềm mại non mịn, bằng phẳng tinh xảo, đường nét rõ ràng đến mức hoàn mỹ không tì vết.
Chính vì gương mặt này quá hoàn mỹ, nên mới là sơ hở lớn nhất.
Khuôn mặt đã bị hủy của Thư Nguyệt, là do chính tay ta thay bằng da người c.h.ế. t rồi khâu lại.
Đường kim tuy dày đặc, nhưng mũi chỉ cuối cùng được giấu ở góc cằm nàng.
Không dễ thấy, nhưng có một chỗ lồi nhỏ cỡ hạt mè, bàn tay khâu da người c.h.ế. t của ta, chỉ cần chạm qua da là có thể cảm nhận được.
Đó căn bản không phải tấm da người c.h.ế. t mà ta dùng linh lực làm kim, lấy tu vi làm chỉ, từng mũi từng mũi khâu lên.
Thư Nguyệt trước mắt, không phải muội muội của ta.
2
Ta nén lại hàn ý, lần cuối cùng nhìn chằm chằm vào mắt nàng, thử dò hỏi:
"Muội thật không ngoan, rõ ràng bị chứng đau nửa đầu, vậy mà sau sinh lại không đeo mạt ngạch (dải buộc trán), đáng đ.á.n.h!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!