Đôi bàn tay đang bưng chén rượu của A huynh run lên bần bật, rượu đổ cả ra mặt bàn.
Huynh ấy vội dùng ống tay áo lau đi:
"Muội phu, chuyện này... chuyện này sao mà được..."
"Sao lại không được? Căn nhà đó ta định vài ngày nữa sẽ sang tên cho Du Vãn. Huynh là anh trai của nàng, huynh trưởng ở nhà của muội muội thì có sao đâu? Cháu của nàng cũng là cháu của ta, tìm một phu t. ử cho cháu mình cũng chỉ là chuyện nhỏ nhặt mà thôi."
"Cái đó... nhưng mà..."
A huynh lắp bắp không nói nên lời.
Còn ta thì tươi cười rạng rỡ, vội tiếp lời:
"Cảm ơn Tam gia, Tam gia ngài thật tốt quá!"
Nói rồi ta lại nhanh tay gắp thêm thức ăn, múc canh cho chàng.
Ta thề, sau này sẽ hầu hạ chàng thật tốt, mỗi ngày đều cầu xin ông trời cho chàng sống lâu trăm tuổi.
Cố Thừa Ngôn cười bảo:
"Du Vãn cũng dùng bữa đi, A huynh cứ tự nhiên."
Lúc ra về, bước chân A huynh nhẹ tênh như bay.
Huynh ấy ghé tai ta nói nhỏ:
"Phải chung sống thật tốt với muội phu nhé. Đừng để tâm việc thân thể ngài ấy không tốt, ngài ấy đối đãi tốt với muội mới là điều thực sự đáng quý."
Ta gật đầu thật mạnh.
Ta nhất định sẽ chung sống thật tốt với Cố Thừa Ngôn, tuyệt đối không phụ lòng chàng.
"A huynh, cây hoa trà kia muội chăm sóc tốt lắm, chờ đến tháng giêng tháng hai năm sau là nở hoa rồi. Lúc đó huynh nhất định phải đưa bà v.ú, tẩu t. ử và Đại Oa tới xem nhé. Nếu đúng là giống quý, chúng ta sẽ bán nó lấy tiền mua giấy mực cho Đại Oa học chữ."
"Được!"
A huynh đi rồi, ta cảm thấy mình nên làm gì đó để cảm ơn Cố Thừa Ngôn, bèn hỏi chàng có cần ta giúp gì không.
Ví dụ như mấy chậu hoa cúc sắp tàn trong sân kia, có thể giao cho ta chăm sóc, bảo đảm sang năm hoa sẽ nở đẹp hơn, đóa to hơn năm nay nhiều.
"Vậy thì làm phiền Du Vãn rồi."
"Tam gia đừng khách khí, chút việc nhỏ này có đáng gì đâu. Tam gia cho ta một con đường sống mới đã là ơn nghĩa trời biển, lại còn để ta gặp lại A huynh, tính toán cho tương lai của ta, ta cũng phải làm chút gì đó cho Tam gia chứ."
Ta không phải là cô nương không biết điều.
Chàng đối tốt với ta thế nào, ta đều nhìn thấy và ghi khắc trong lòng.
"Ta cũng không biết, mang nàng từ Vương gia về Cố gia là đúng hay sai..."
"Tất nhiên là đúng rồi!"
Ta lập tức ngắt lời đầy do dự và phiền muộn của chàng.
"Ở Vương gia, Tam gia có biết một ngày ba bữa ta ăn gì không? Chỗ ở và giường ngủ ra sao không? Có mấy nha hoàn hầu hạ? Áo mới được mấy bộ, tiền tiêu hàng tháng bao nhiêu không?"
"Một ngày ba bữa của ta chỉ có một món mặn, một món rau và một bát canh, mà đôi khi còn rất khó ăn, cơm không thiu thì canh cũng chua. Đồ đạc trong ba gian phòng thì chẳng cái nào nguyên vẹn, vết chắp vá hiện rõ mồn một. Tiết trời dạo này dần trở lạnh mà ta vẫn đắp chăn mỏng mùa hè, cũng may lúc ta mới về trời còn ấm, chứ không mùa đông chắc bị c.h.ế.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!